Nơi trần nhà gặp hai bức tường
hợp với gờ trên của góc phòng
tạo nên ba mặt bằng vuông góc
lồng ngực ngột ngạt...
Không có một lỗ hở thoát ra ngoài
góp gom vào một chỗ
Không gian nhọn hoắt, ngăn ánh mắt nhìn
không kể ngày hay đêm
làm tôi nghẹt thở
Cửa sổ cho tiếng chim hót và tiếng mưa lọt vào
bức tường rộng có treo một bức tranh sơn thuỷ
trần nhà treo bóng đèn
tất cả cuối cùng gặp nhau một chỗ
Không một chiếc đinh đóng vào
Góc phòng trắng tinh không màng nhện...
Không thể tiến lên phía trước
Chẳng thể quay lại phía sau
đứng đóng đinh một chỗ
Phải kết thúc thế này đây
Cái góc của ban ngày
không muốn nhìn ngó đến
lại là một góc bên trong của ban đêm
không thể ngó nhìn sang


Nguồn: Em đã sống vì ai (thơ song ngữ Hàn-Việt), Lê Đăng Hoan dịch, NXB Hội Nhà Văn, 2013
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)