Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào 27/04/2026 22:51
Đai mang nịt thắt vào mình
Sơn lâm quân tử giấu hình chút chăng?
Lời thiên hạ gió trăng:
Đồn trai ngu đã lắm;
Phụ ông bầy đã lắm.
Giừ ông ngồi ông gẫm,
Thiếu chi kẻ tài tình,
Đừng chộ rứa mà khinh,
Khinh con hùm giấu vút.
Con hùm kia giấu vút,
Giấu vút lại giấu vây.
Ai dám nhạo ông bầy,
Ông đặt một chuyện này,
Để thế tình soi xét.
Kẻ cày mây cuốc nguyệt,
Người trồng đậu, vun khoai.
Cũng một lứa con trai,
Kêu anh này, chú nọ.
Được như ông cũng khó,
Trai kể đã nên trai,
Tài kể đã nên tài,
Khắp thôn trong xã ngoài,
Ai cũng kêu bằng “ông” cả thảy,
Ai cũng gọi “ông bầy” cả thảy.
Giấc hoàng lương mới dậy,
Nổi hiệu lịnh ba hồi,
Khắp làng ngược, xóm xuôi,
Đều khắc sinh rấn rả,
Sinh đổ đều rấn rả.
Thung dung nhàn hạ,
Ai sánh được ông bầy.
Đệm thì có chiếu mây,
Thạch bàn kia làm tréo.
Con người ông yểu điệu,
Tâm ông quảng đại từ bi.
Ông sắp sửa kéo quân đi,
Đi nhịp nhàng quen bước,
Đi chân đều quen bước.
Quân “hồng lao” kéo trước;
Quân “hắc hậu” đi sau.
Tốc quân đi cho mau,
Thúc quân vào cho kịp.
Ông truyền cho một phép,
Không có tên nào tắt ngang,
Lên giữa đỉnh non vàng,
Để cho ông kiểm soát.
Ban chiều bóng mát,
Chốn thạch bàn thảnh thơi.
Có tên nào ngược xuôi,
Nghe lệnh truyền trở lại.
Lên cao, ông nhìn ngái,
Nom xuống các lái hải tần.
Chộ các chị ăn mần,
Đồng lặt cỏ, sương phân,
Cũng lưng còng, lòng mỏi.
Cổ thì mang ống gọi,
Vai khoác áo miện, tơi mây.
Tay thì cầm siêu đao,
Lên giữa đỉnh sơn cao,
Nom bốn phương vui vẻ,
Nhìn bốn bề vui vẻ.
Tà tà bóng xế,
Ông kéo quân về đồn.
Nghe ống gọi ông loan,
Các chủ nhà thương con,
Ra nẻo đường đón rước.
Ngày thì lo việc nước,
Tối thì lo việc nhà,
Thung dung trời định cho ta.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.