Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Vè, đồng dao
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về sự vật, hiện tượng tự nhiên
Đăng bởi tôn tiền tử vào 04/08/2019 07:01
Trăm thức hoa nở cả trên cành,
Hồ dung tam đáo, hồ dung đôi đường.
Hoa từ bi dãi nắng dầm sương,
Hoa cam, hoa quít, anh thương hoa nào?
Anh thương hoa mận, hoa đào,
Còn bên hoa cúc lọt vào tay ai?
Đào kia chưa thắm đã phai,
Thoang thoảng hoa nhài mà lại thơm lâu.
Xin chàng đừng phụ hoa ngâu,
Tham vời phú quý đi cầu mẫu đơn.
Dù chàng trăm giận nghìn hờn,
Bông hoa đã hợp đương cơn Tấn, Tần.
Tìm anh quá nỗi tìm xuân,
Ước gì ta được tới gần cội cây.
Anh có yêu em, anh dịch lại gần đây.
Anh đừng mơ tưởng hoa mây, hoa hoè.
Trèo lên hòn đá cheo leo,
Thấy hoa tam xướng mỹ miều trường sinh.
Lẳng lơ hoa lý trên cành,
Tìm gì hoa ngải, hoa chanh mà tìm.
Tìm gì hoa ổi, hoa sim,
Mà anh lận đận đi tìm đường xa.
Vào vườn hái đoá hoa na,
Bước chân xuống ruộng hoa cà, hoa bông.
Anh thương nhớ ai, anh đứng anh trông,
Nhớ người nhân ngãi trong lòng say sưa.
Ngọt ngào hoa muống, hoa dưa,
Mặt trời đã xế, hoa dừa, hoa cau.
Trên giàn hoa bí, hoa bầu,
Hoa lan, hoa đậu, hoa dâu, hoa vừng.
Khát khao hoa quế trên rừng,
Hoa sen dưới nước, xin đừng giả hương.
Hoa bèo đến lúc ruộng nương,
Để cho hoa huệ đôi đường ái ân.
Yêu nhau xa cũng nên gần,
Hoa lan trực tiết, hoa xuân đợi chờ.
Hoa mơ nào có ai quên,
Để cho hoa quế rụng liền cội cây.
Trên cành hoa sói thơm lây,
Ban đêm chờ khách, ban ngày chờ ai?
Chờ người quốc sắc, thiên tài,
Mặt trong hoa ổi, mặt ngoài hoa tre.
Vào vườn hoa vối, hoa chè,
Bên sông hoa gạo đi về thảnh thơi.
Thảnh thơi ngồi dựa cây bông,
Trèo lên cây nhãn, nhớ người tình chung.
Vào vườn hoa bưởi, hoa bòng,
Để cho hoa lựu đứng trông hoa dành.
Hoa hiên tình phụ nghĩa anh,
Để cho hoa thuốc nên danh giá nào.
Hoa chuối mà nở trên cao,
Bốn mùa nở cả, mùa nào còn không?
Em là khách ở bên sông,
Hoa mùi ấm cội, hoa hồng say sưa.
Hoa riềng khúc khắc sớm trưa,
Lấy ai là kẻ say sưa trên trần,
Hoa tía tô với hoa cúc tần,
Hãy còn kẽo kẹt lòng xuân một nhà.
Hoa dâm bụt mà nở chốc đèn,
Ở giữa hoa dạo, đôi bên hoa hoè,
Chàng chẳng nghe chàng cũng phải nghe,
Đã trót lời thề thấu đến hoàng thiên.
Đố ai ngắt được hoa đèn,
Thiên niên tài tử tiếng khen để đời.
Trăm thức hoa đua nở‡ trên cành,
‡ Thung dung tam ‡ bảo chúng sinh đôi đường.
‡ Chớ hoa từ bi kia còn dãi nắng dầm sương,
Hoa ‡ lan, hoa ‡ huệ, anh thương hoa nào?
Anh còn thương hoa mận‡ hoa đào,
‡ Hoa cam, hoa ‡ quít biết vào tay ai‡ !
Hoa đào kia ‡ chửa thắm đã phai,
Thoang thoảng hoa ‡ lài nó lại thơm lâu.
‡ Ai ơi chớ phụ hoa ngâu,
‡ Hoa bí, hoa bầu‡ cũng ‡ gọi là hoa‡ ,
Chơi hoa cho ‡ biết mùi ‡ hoa‡ .
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.