Thuyền ai trôi trước, đợi bước tới cùng,
Chiều về trời đất mông lung,
Phải duyên thì xích lại, cho đỡ não nùng tuyết sương.


Khảo dị:
Thuyền trôi trước, cho tôi lướt đến cùng,
Chiều đã về trời đất mung lung,
Phải duyên thì xích lại, cho đỡ não nùng tiếng sương.
Nguồn:
1. Mã Giang Lân, Tục ngữ và ca dao Việt Nam, NXB Giáo dục, 1999 (tái bản lần thứ 5)
2. Nguyễn Tấn Long, Phan Canh, Thi ca bình dân Việt Nam - Quyển 1: Nhân sinh quan, NXB Xuân thu, 1975