Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Thiên sinh nhân, hà nhân vô lộc,
Địa sinh thảo, hà thảo vô căn.
Bạn với ta duyên không xứng, nợ không bằng,
Nơi mô hơn bạn chọn, nơi mô bằng bạn chờ ta.


Hai câu đầu bằng chữ Hán, nghĩa là: Trời sinh ra người, có ai là không có lộc; Đất sinh ra cỏ, cỏ nào là không có rễ.

Khảo dị:
Thiên sinh nhân, hà nhân vô lộc,
Địa sinh thảo, hà thảo vô căn.
Anh chê em duyên nợ không bằng,
Anh kiếm nơi mô đi nữa cũng không bằng nơi em.
Tiên sinh nhân, hà nhân sinh lộc,
Địa sinh thảo, hà thảo vô căn.
Một mình em ngồi giữa lòng thuyền, dưới nước trên trăng,
Biết có ai treo
duyên gửi phận cho bằng thế gian.
Thiên sinh nhân, hà nhân vô lộc,
Địa sinh thảo, hà thảo vô căn.
Hơn không hơn em cũng kiếm cho bằng,
Có đâu thua bậu mà bậu hòng cười chê?


[Thông tin 3 nguồn tham khảo đã được ẩn]