Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao răn dạy, khuyên nhủ
Đăng bởi tôn tiền tử vào 17/07/2025 01:20
Tôi “đà Phật”, nàng “A men”,
Hai ta tôn giáo cách hai miền xa xăm.
Bỗng đâu gió bão mưa dầm,
Để tôi buộc mối đồng tâm với nàng.
Thế là đeo lấy dở dang,
Bỏ nhau chẳng được, sang ngang không thuyền.
Biết rằng duyên lỡ làng duyên,
Trăm năm để lại một thiên hận tình.
Bảo cho những kẻ đầu xanh,
Đến nơi đến tháng cầu kinh thì cầu.
Đừng mơ những việc đâu đâu,
Mà vương phải kiếp cú sầu vạn niên.
Tôi “đà Phật”, nàng “A men”,
Hai‡ tôn giáo cách hai ‡ đường xa xăm.
Bỗng đâu gió ‡ bấc, mưa ‡ cầm,
Để tôi buộc mối đồng tâm với nàng.
Thế là đeo lấy dở dang,
Bỏ nhau chẳng được, sang ngang không thuyền.
Biết rằng duyên đã lỡ‡ duyên,
Trăm năm để lại một thiên hận tình.
Bảo cho những kẻ đầu xanh,
Đến nơi ‡ Đền Thánh, cầu kinh thì cầu.
Đừng mơ những ‡ chuyện đâu đâu,
Mà vương phải kiếp ‡ u sầu vạn niên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.