Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về con người, xã hội
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè châm biếm thói hư tật xấu
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 14:24
Rủ nhau đi đánh bài cào,
Già trẻ lớn bé mặt nào cũng đi.
Có tiền, có lúi thì đi,
Không tiền không lúi cũng đi đứng ngoài.
Thằng ăn lại nói có tài,
Thằng thua kiếm chỗ nằm dài thở ra.
Về nhà con khóc vợ la,
Mấy thằng không vợ mẹ cha nó rầy.
Thôi thôi tao tính làm vầy,
Hỏi ghe xuống chợ hỏi bào tiền cau.
Có vay có trả thì mau,
Năm đồng một tạ cau Tàu cũng xong.
Tới ngày ta liệu ta đong,
Ta thêm ta bớt sặc sòng cau non.
Bây giờ không lẽ đợ con,
Bụng làm dạ chịu héo hon thảm sầu.
Còn lo một nỗi trên đầu,
Thuế thời chưa đóng, làm xâu chửa làm.
Làm sao cho khỏi thuế quan,
Làng này không đóng để sang làng nào?
Cũng vì tứ sắc bài cào,
Tiền xu thua hết mặt nào cũng bơ.
Thằng ăn lại nói tuồng thơ,
Thằng thua chi cắn gãi xơ cái đầu.
Về nhà nghĩ lại thêm rầu,
Mấy thằng đánh bạc như đầu bị ong.
Thôi thôi ta tính đã xong,
Mua thuốc làm súng, mua tre làm hèo.
Thằng nào có búa đem theo,
Cái rương nào chắc tao xeo bản lề.
Lựa anh đứng tướng tốt nghề,
Cầm binh cho thạo khéo là hại to.
Vô nhà đừng khạc, đừng ho,
Chúng nó hay đặng ta bò ta ra.
Giàu nghèo bất luận gần xa,
Khi ta vô đặng của cha không chừa.
Hái cam rồi lại hái dừa,
Vịt gà bắt hết không chừa của ai.
Bắt heo còn lại đào khoai,
Vịt gà bắt hết của ai không chừa!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.