Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nhắn người ở tận chốn xa,
Gió trăng là bạn, bướm hoa là tình.
Bao giờ duyên ta bén với duyên mình,
Cầm bằng[1] câu đối dán đình ngày xuân.


Chú thích:
[1]
Từ cũ dùng để nêu một giả thiết, coi đó là khả năng hoặc trường hợp xấu nhất đành phải chấp nhận, giống cứ kể như, cứ coi như là.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]