Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Công phạt xưa kia sớm biết ra,
Kềnh càng chi đến nói lâu mà!
Nghiêng lưng xã tắc e đau đớn,
Ngứa mắt tang thương luống xuýt xoa.
Vốn những căm gan câu phá nước,
Lại thêm tim tiết nỗi cay da.
Quân thần tả sứ[1] điều đình mã,
Giải độc phen này để nữa ta…


Bài thơ này của một nhà cách mạng tên là Lê Lăng Vân, hiệu Hải Nông. Ông ở chán nơi trung châu rồi lên mạn ngược, mắc bệnh ngã nước (nóng lạnh cách nhật). Trong lúc nằm rên trên giường bệnh, ông cảm tác bài này.

Chú thích:
[1]
Đơn thuốc đông y bao giờ cũng kê vị nhiều vị ít, vị nhiều là vua (quân), vị ít là tôi (thần), những vị phụ là tá, là sứ để dẫn thuốc. Đây dùng ám chỉ vua tôi trong nước.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]