Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao răn dạy, khuyên nhủ
Đăng bởi tôn tiền tử vào 15/06/2019 08:30
Mưa lâm râm ướt đầm lá hẹ,
Em thương người không mẹ không cha.
Khi thương chẳng kể gần xa,
Khi thương chẳng phải ruột rà cũng thương.
Tháng mười lạnh buốt thấu xương,
Có em bé đứng bên đường co ro.
Gió mưa tím thịt bầm da,
Không manh áo mỏng để mà che thân.
Lòng em tưởng niệm chuyên cần,
Từ bi cứu độ trầm luân mọi loài.
Em liền cởi chiếc áo tơi,
Quàng cho đứa nhỏ thế rồi em đi.
Ngây thơ chẳng tính toán gì,
Biết mình làm phải tiếc chi với đời.
Cu Tèo mới vỗ vào vai,
Bảo rằng cho thế nó hoài của đi.
Về nhà mẹ hỏi một khi,
Áo tơi đâu mất mày thì tính sao.
Nghe lời em thấy nao nao,
Nhưng em vẫn cứ làm cao gật đầu.
Thương nhau cởi áo cho nhau,
Về nhà mẹ hỏi, qua cầu gió bay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.