Lẳng lơ cũng chẳng có mòn,
Chính chuyên cũng chẳng sơn son để dành.


Nguồn: Hoàng Trọng Thược, Thi ca châm biếm và trào lộng Việt Nam, Nhà sách Khai Trí, Sài Gòn, 1969