Hồi nào ăn một nồi, ngồi một chiếu,
Than lời thiết yếu, xử dạ nhất như:
Dầu nên em cũng đợi, dầu hư em cũng chờ.
Đến ngày nay em phụ nghĩa tóc tơ,
Người nam kẻ bắc, anh bơ vơ một mình.


Nguồn: Nguyễn Xuân Kính, Phan Đăng Nhật, Kho tàng ca dao người Việt, NXB Văn hoá thông tin, 2001