Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè tâm sự
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 16:10
Qua vườn anh ngó lên cây,
Té ra hoa đã vào tay ai cầm.
Trách ông Tơ vô tâm,
Trách bà Nguyệt xe lầm.
Cho đũa lỗi duyên mâm,
Cho hương lạt mùi trầm.
Bỏ nghĩa nặng tình thâm,
Cho duyên ta không mặn.
Để duyên mình không mặn.
Lời anh chưa kịp dặn,
Thư ai đã trao rồi.
Thảm thiết lắm em ôi!
Thương làm sao thì thương,
Bạn nghĩ răng thì nghĩ.
Tay anh cầm búp chỉ,
Mong xe đã nên dây,
Trăng u ám vì mây,
Đêm lạnh lùng vì cưởi.
Nắng đã già nửa buổi,
Cưởi đã ráo như không.
Công ta đã nên công,
Công dã tràng xe cát.
Nơi cây cao bóng mát,
Răng em lại không ngồi?
Giừ đường ngái xa xôi,
Giừ cá biển chim trời.
Giừ xa cách đôi nơi,
Nghĩ đau đớn khúc nhôi.
Xót tình anh chưa bạn?
Nghĩ xót tình chưa bạn?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.