Gặt rồi đống rạ chơ vơ,
Xẹo xiên trơ gốc lơ thơ như chợ chiều.
Em với anh một mến hai yêu,
Đồng không chẳng quản, chợ chiều cũng không quên.


Nguồn: Nguyễn Xuân Kính, Phan Đăng Nhật, Kho tàng ca dao người Việt, NXB Văn hoá thông tin, 2001