Gương kia tróc thuỷ gương lờ,
Chàng mà xa thiếp, dật dờ như điên.
Thảm tình vì nợ vì duyên,
Đêm năm canh than thở, chốn ly phiền phải theo.
Trách cho căn số phận nghèo,
Hoa trôi nước chảy, bọt bèo cùng trôi.
Nợ duyên biết tính sao cho rồi!


Khảo dị:
Gương kia tróc thuỷ gương lờ,
Chàng mà xa thiếp, dật dờ như điên.
Thảm tình vì nợ với duyên,
Đêm năm canh than thở, chốn ly phiền phải theo.
Trách cho căn số phận nghèo,
Hoa trôi nước chảy, bọt với bèo cũng trôi.
Nợ với duyên biết tính sao cho rồi?
Nguồn: Nguyễn Xuân Kính, Phan Đăng Nhật, Kho tàng ca dao người Việt, NXB Văn hoá thông tin, 2001