Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về tình yêu, đôi lứa
Đăng bởi tôn tiền tử vào 24/11/2015 13:25
- Em thương anh, nhưng thầy mẹ thoái thác,
Chú bác đón can,
Bận này huệ héo theo lan bận này.
- Anh có muốn gần, em vẽ chước cho,
Cầm một buồng cau, chai rượu anh giả đò đến chơi.
- Tay anh cầm chai rượu buồng cau,
Đi ngả đàng sau thây mẹ chê khó,
Đi đàng cửa ngõ, chú bác chê nghèo.
Nhắn chừng duyên nợ cheo leo,
Sóng to thuyền nặng, không biết chống chèo có qua không?
- Thầy mẹ không thương thì miệng bẩm chân quỳ,
Thầy mẹ thương em chừng nào, thương anh chừng ấy chớ có can gì mà anh lo.
- Thầy mẹ sinh em ra không suy nghĩ cho xa,
Bày ra lễ lệ không thương con thương rể,
Sợ vuông tròn trước sau sau trước.
Anh dời chân nhớm bước ra về,
Nhân sinh bách nghệ anh làm nghề để cưới em.
- Cơ chi có miếu giữa đồng,
Để em vô thề hẳn dạ kẻo lòng anh nghi.
- Có thiệt như lời em nói không?
Hay loan đang ăn với phụng, chộ rồng lại muốn bay?
- Em không thương anh,
Chứ thương anh thì thề thốt tại đây.
Loan mà không ăn với phụng,
Chứ đã ăn với phụng, rồng bay mặc rồng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.