Em là con gái nhà quê,
Ham bên tài sắc nhiều bề ái ân.
Chẳng ham tham phú phụ bần,
Duyên rằng duyên phải nợ nần nhau đây.
Chàng có sang, chàng phải chọn ngày,
Mối manh cho rõ xe dây xích thằng.
Cầm cân chàng nhấc cho bằng,
Một bên cối đá một đằng tiền cheo.
Hỏi chàng rằng có hay nghèo,
Lệ làng phải sửa bấy nhiêu mới từng.
Chín con gà luộc cho tươm,
Chín mâm xôi xới chàng đơm cho đầy.
Cau non chín thúng rõ đầy,
Rượu chín trăm hũ chàng rày đưa sang.
Trước là theo tục lệ làng,
Nhà em chật hẹp xin chàng chớ lo.
Xin chàng lấy chín con bò,
Chín gánh gạo nếp, chín vò rượu tăm.
Gạo tẻ chàng sửa chín trăm,
Chàng trông cho rõ kẻo lầm chàng ơi.
Xin chàng lấy chín mâm xôi,
Chín con gà luộc lễ nơi ông bà.
Trước là lễ tổ tiên nhà,
Sau là bạn hữu người ta trông vào.
Xin chàng chín tấm gấm đào,
Để may chăn áo, còn bao may mùng.
Xin chàng chín chén vàng hồng,
Để thiếp kéo nhẫn, kéo vòng đeo tai.
Còn thừa thiếp chẳng cho ai,
Để làm vốn liếng một mai đưa về.
Xin chàng lấy chín cành huê,
Cành bạc lá bạc nở ra huê vàng.
Rễ nó ăn xuống dọc ngang,
Nụ nó bằng vàng, quả nó đồng đen.
Chín cây chín ả nàng tiên,
Đánh đu cành bạc giữ gìn cành hoa.
Trước là phong cảnh nhà ta,
Sau để trong nhà cho dễ làm ăn.
Nhà thiếp thực là khó khăn,
Tiền nong chẳng có nhất văn một đồng.
Xin chàng chín chiếc thuyền rồng,
Chiếc thì đón rể chiếc hòng đưa dâu.
Xin chàng lấy chín con trâu,
Chín mươi mẫu ruộng thì dâu mới về.


Khảo dị:
Em là con gái nhà quê,
Tham bên tài sắc, thiếu bề ái ân.
Duyên rằng duyên chả nợ nần,
Sao duyên lại buộc chỉ hồng cho ai?
Có xong thì
phải liệu ngày,
Mối manh đã tỏ tận cây cát đằng.
Cầm cân mà nhắc cho bằng,
Một bên cối đá một đằng tiền treo.
Hỏi thăm chàng có hay nghèo?
Lệ làng phải sửa bao nhiêu cho tường.
Chín con gà nạc (thiến) rõ ràng,
Xôi thì sửa chín
mâm vuông cho đầy.
Hay là chàng quản lòng chay,
Cau khô chín thúng, được ngày chàng
sang.
Hay chàng quản lệ làng,
Nhà em hẹp xin chàng chớ lo.
Cưới em phải chín trâu to,
Rượu ngon
chín hũ ba vò rượu tăm.
Gạo nếp chàng sửa chín trăm,
Chàng nghe cho rõ kẻo lầm một khi.
Thiếp xin
chàng chín tấm lụa hoa quì,
Lại xin chín tấm nhiễu hoa bên tàu.
Thiếp xin cho đủ trầu cau
,
Để đón bạn gái trước sau trọn nghìn.
Thiếp xin
chàng chín mâm xôi,
Để nhắc đầu họ các nơi ông bà.
Thiếp xin
chàng chín cây hoa,
Cành bạc, nụ bạc, nở ra hoa vàng.
Rễ nó trổ xuống nghênh ngang,
Quả thì vàng, nó đồng đen.
Chín cây, chín chị nàng tiên,
Gió đưa cành bạc, giữ gìn vườn hoa.
Trước làm phong cảnh nhà ta,
Sau đưa về nhà cho rễ làm ăn.
Nhà thiếp thật là khó khăn,
Nhưng tiền chẳng lấy nhất văn một đồng.
Thiếp xin chàng chín chiếc thuyền rồng,
Trước thì đón rể sau cùng đưa dâu.
Chàng sang nhà thiếp ăn trầu,
Chàng về
chàng mổ mấy trâu mặc chàng.
Nguồn: Nguyễn Xuân Kính, Phan Đăng Nhật, Kho tàng ca dao người Việt, NXB Văn hoá thông tin, 2001