Cuối thu trồng cải, trồng cần,
Ăn đong sáu tháng, cuối xuân thì tàn.
Bấy giờ rau muống đã lan,
Lại ăn cho đến thu tàn thì thôi.
Mùa nào thức ấy lần hồi,
Lọ là phải chuốc của người đâu xa.


Nguồn: Mã Giang Lân, Tục ngữ và ca dao Việt Nam, NXB Giáo dục, 1999 (tái bản lần thứ 5)