Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm qua 23:55
Trèo lên cực lắm ai ơi,
Một ngày một gánh có ra người nữa mô.
Sớm mai dậy mò mò,
Mẹ mi ơi lồng gióng.
Mẹ mi đừng lóng ngóng,
Mà chậm trễ việc lèn.
Để tau lên Động Tiên,
Tau gánh về gánh bạc.
Gà trong làng xao xác,
Chồng quẩy gánh đi ra.
Nhìn lại cửa nhà,
Xót rọt gan biết mấy,
Xót trong lòng biết mấy.
Thương thằng cu nậy,
Tội con đĩ còm,
Nghĩ ba, bốn mặt con,
Phải đi lèn đi núi.
Vô trong thì trời túi,
Đá treo ngược trên đầu.
Rờ tay níu lấy nhau,
Lần đường vô su hoắm,
Lần đường vào su hoắm.
Nghe con dơi bay loạng choạng,
Nghe con mõi hót vo ve.
Chân thì đã tê tê,
Gối mỏi nhừ như cháo.
Giơ tay lên cho bạo,
Khoét một vụng cho su.
Nhét cho lọt thằng cu,
Kêu sướng cha là sướng.
Giừ mới giở cơm nắm,
Khoai cả là khoai.
Ăn vô cho khoẻ con ngài,
Rồi lo ngồi mà xúc.
Kẻ bốc người múc,
Hai rổ đã đầy rồi.
Ta ra về bạn ơi,
Đôi chân dò lập cập,
Đôi tay dò lập cập.
Trời túi đen như sập,
Chạy một mạch về nhà.
Mẹ con hắn vồ ra,
Mừng như ôm được của,
Mừng như là được của.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.