Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Cơ khổ cho đứa giữ trâu,
Ăn quán nằm cầu khóc mẹ kêu cha.
Hai hàng nước mắt nhỏ sa,
Cách sông trở hói biết nhà mẹ đâu?
Tinh sương thức dậy mở trâu,
Nón nảy chẳng có lấy đầu che mưa.
Thân tôi đi sớm về trưa,
Vác cày vác bừa cho mỏi hai vai.
Chúa thuê quan mốt chẳng giả quan hai,
Tôi ở với ngài cho chẵn ba năm.
Chúa ăn rồi chúa lại nằm,
Bắt tôi xay lúa tối tăm trong nhà.
Cái niêu bằng quả trứng gà,
Chưa bắc đã sôi, chưa và đã hết,
Chúa sợ ăn hết chúa ngồi chúa lo.
Thóc chúa ba lậm bảy kho,
Chúa cho ăn ít, chẳng cho ăn nhiều.
Chúa ăn cá bống, cá thiều,
Phần tôi hột muối để chiều khô khan.
Chúa mặc áo đát áo đan,
Thân tôi miếng giẻ vá ngang vá chằng.
Bao giờ cho đến tháng năm,
Dắt trâu lên động để mầm cây sanh.
Chia ra mỗi đứa một cành,
Gió nam phất phất hát tình quê hương.


Trong bài này, tác giả đưa ra những nỗi cực nhục của đứa ở chăn trâu và sự sung sướng của bà chủ. Cách đưa ra những cái đối lập rất điển hình.

Khảo dị:
Cơ khổ cho đứa chăn trâu,
Nón nan chẳng có, lấy đầu che mưa
Cơm ăn bữa
sớm , bữa trưa,
Vác cày vác bừa đã mỏi hai vai.
Tiền thuê chỉ có quan hai,
Tôi ở với chúa đã ngoài ba năm.
Chúa ăn rồi chúa lại nằm
Bắt tôi xay tối tăm trong nhà.
Niêu chúa bằng cái trứng gà,
Chưa bắc đã sôi, chưa và đã hết .
Chúa sợ ăn hết, chúa ngồi chúa lo.
Thóc chúa ba lẫm bảy kho,
Chúa bắt ăn ít, chúa chẳng cho ăn nhiều.
Chúa ăn úc, cá thiều,
Cho tôi hột mói xót diều con kha.
Chúa mang tơ lụa lượt là,
Cho
tôi ba miếng giẻ vá ra vào.
Tháng năm một trận gió cào,
Nón áo rách hết lòi đầu lòi da
.
Bao giờ cho đến tháng ba,
Giao
trâu cho chúa, tôi ra tôi về.
Tháng sáu chúa vác đến thuê,
Tởm cái mặt chúa, tôi chẳng hề vãng lai
.
Thảm thương cho cụ chự trâu,
Ăn quán nằm cầu, khóc mẹ van cha.
Hai hàng nước mắt chảy sa,
Cách sông trở hói biết nhà mẹ đâu?
Nửa đêm thức giấc mở trâu,
Tơi nón nỏ có, lấy đầu che mưa.
Thân tui đi sớm về trưa,
Vác cày vác bừa , mỏi cả hai vai.
Ăn rồi chú thím lại nằm,
Bắt tôi xay tối tăm trong nhà.
Cái om bằng quả trứng gà,
Bắc lên truống xuống thiệt là chú ơi.
Cái om chưa
bắc đã sôi ,
Tốn ba lẻ củi, chú
ngồi chú lo.
Ló chú đầy lẫm, đầy kho,
Chú cho ăn ít chẳng cho ăn nhiều.
Ăn rồi xắp xắp trong điều,
Cơm côi cháo dưới mời
chiều bữa qua!
Răng chừ
cho đến tháng ba,
Đưa
trâu lên đôộng ra nằm cây sanh.
Cây sanh mỗi đứa mỗi nhành,
Gió nam phất lại tốt lành con trai.
Đứa nậy thì mặc áo dài,
Đứa nhỏ áo ngắn tóc dài phủ phê.
Ngó quanh, trống đánh tứ bề,
Hai người thương chắc chẳng hề nói ra.
Con trâu kêu một tiếng ngân nga,
Con bò kêu một tiếng thật là khổ thay
.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]