Đêm qua mưa bụi gió bay,
Gió rung cành bạc, gió lay cành vàng.
Em với anh cùng tổng khác làng,
Nào em có biết ngõ chàng ở đâu!
Một thương, hai nhớ, ba sầu,
Cơm trưa chẳng được, ăn trầu cầm hơi.
Thương chàng lắm lắm chàng ơi!
Biết đâu thanh vắng mà ngồi thở than.
Nhớ chàng như nhớ lạng vàng,
Khát khao về nết, mơ màng về duyên.
Nhớ chàng như bút nhớ nghiên,
Như mực nhớ giấy, như thuyền nhớ sông.
Nhớ chàng như vợ nhớ chồng,
Như chim nhớ tổ, như rồng nhớ mây.


Khảo dị:
Đêm qua mưa bụi gió may,
Gió rung cành bạc, gió lay cành vàng.
Em với anh cùng tổng khác làng,
Nào em có biết ngõ chàng là đâu.
Một thương, hai nhớ, ba sầu!
Cơm ăn chẳng được, ăn trầu ngậm hơi.
Thương chàng lắm lắm chàng ơi!
Biết đâu thanh vắng thiếp ngồi thở than?
Muốn than mà chẳng gặp chàng,
Kìa như đá đổ bên ngàn Hồ Tây.
Đá đổ còn có khi đầy,
Thương chàng biết thuở nào khuây hỡi chàng!
Đêm qua mưa bụi gió bay,
Gió rung cành trúc gió lay cành bàng.
Em với anh cùng tổng khác làng,
Nào em có biết ngõ chàng là đâu.
Một thương, hai nhớ, ba sầu!
Cơm ăn chẳng được, ăn trầu ngậm hơi.
Thương chàng lắm lắm chàng ơi!
Biết đâu thanh vắng mà ngồi thở than?
Muốn than mà chẳng được than,
Kìa như đá đổ bên ngàn Hồ Tây.
Đá đổ còn có khi đầy,
Thương chàng biết thuở nào khuây hỡi chàng!
Nguồn: Nguyễn Xuân Kính, Phan Đăng Nhật, Kho tàng ca dao người Việt, NXB Văn hoá thông tin, 2001