Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đá vàng đây giữ một màu,
Lòng son xin đó làu làu chớ phai.
Đừng như cô gái Chương Đài[1],
Trớ trêu bẻ liễu tặng ai vội vàng.


Chú thích:
[1]
Đời Đường, Hàn Hoành lấy cô gái ở phố Chương Đài trong thành Trường An là Liễu thị. Do tao loạn, Liễu thị bị tướng giặc cướp mất. Khi giặc đã bị dẹp, họ Hàn cho người đem vàng bạc đi dò Liễu thị, kèm một bài thơ, nhờ đó hai người được đoàn tụ. Nói Chương Đài là nói hai người yêu xa cách.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]