Thơ » Trung Quốc » Khuyết danh Trung Quốc » Nhạc phủ » Tạp khúc ca từ
Đăng bởi Vanachi vào 09/08/2008 07:46
唧唧復唧唧,
木蘭當戶織,
不聞機杼聲,
惟聞女歎息。
問女何所思,
問女何所憶。
女亦無所思,
女亦無所憶。
昨夜見軍帖,
可汗大點兵;
軍書十二卷,
卷卷有爺名。
阿爺無大兒,
木蘭無長兄,
願為市鞍馬,
從此替爺征。
東市買駿馬,
西市買鞍韉,
南市買轡頭,
北市買長鞭。
旦辭爺孃去,
暮宿黃河邊,
不聞爺孃喚女聲,
但聞黃河流水聲濺濺。
旦辭爺孃去,
暮宿黑山頭,
不聞爺孃喚女聲,
但聞燕山胡騎聲啾啾。
萬里赴戎機,
關山度若飛,
朔氣傳金柝,
寒光照鐵衣。
將軍百戰死,
壯士十年歸。
歸來見天子,
天子坐明堂,
策勳十二轉,
賞賜百千強。
可汗問所欲,
「木蘭不用尚書郎,
願借明駝千里足,
送兒還故鄉。」
爺孃聞女來,
出郭相扶將;
阿姊聞妹來,
當戶理紅妝;
小弟聞姊來,
磨刀霍霍向豬羊。
開我東閣門,
坐我西閣床;
脫我戰時袍,
著我舊時裳;
當窗理雲鬢,
對鏡貼花黃。
出門看伙伴,
伙伴皆驚惶:
同行十二年,
不知木蘭是女郎!
雄兔腳撲朔,
雌兔眼迷離,
兩兔傍地走,
安能辨我是雄雌?
Tức tức phục tức tức,
Mộc Lan đương hộ chức,
Bất văn cơ trữ thanh,
Duy văn nữ thán tức.
Vấn nữ hà sở tư,
Vấn nữ hà sở ức.
Nữ diệc vô sở tư,
Nữ diệc vô sở ức.
Tạc dạ kiến quân thiếp,
Khả hãn đại điểm binh;
Quân thư thập nhị quyển,
Quyển quyển hữu gia danh.
A gia vô đại nhi,
Mộc Lan vô trưởng huynh,
Nguyện vi thị yên mã,
Tòng thử thế gia chinh.
Đông thị mãi tuấn mã,
Tây thị mãi yên tiên,
Nam thị mãi bí đầu,
Bắc thị mãi trường tiên.
Đán từ gia nương khứ,
Mộ túc Hoàng hà biên,
Bất văn gia nương hoán nữ thanh,
Đãn văn Hoàng hà lưu thuỷ thanh tiễn tiễn.
Đán từ gia nương khứ,
Mộ túc Hắc sơn đầu,
Bất văn gia nương hoán nữ thanh,
Đãn văn Yên sơn Hồ kỵ thanh thu thu.
Vạn lý phó nhung cơ,
Quan sơn độ nhược phi,
Sóc khí truyền kim thác,
Hàn quang chiếu thiết y.
Tướng quân bách chiến tử,
Tráng sĩ thập niên quy.
Quy lai kiến thiên tử,
Thiên tử toạ minh đường,
Sách huân thập nhị chuyển,
Thưởng tứ bách thiên cường.
Khả hãn vấn sở dục,
“Mộc Lan bất dụng thượng thư lang,
Nguyện tá minh đà thiên lý túc,
Tống nhi hoàn cố hương.”
Gia nương văn nữ lai,
Xuất quách tương phù tương;
A tỷ văn muội lai,
Đương hộ lý hồng trang;
Tiểu đệ văn tỷ lai,
Ma đao hoắc hoắc hướng trư dương.
Khai ngã đông các môn,
Toạ ngã tây các sàng;
Thoát ngã chiến thì bào,
Trước ngã cựu thì thường;
Đương song lý vân mấn,
Đối kính thiếp hoa hoàng.
Xuất môn khán hoả bạn,
Hoả bạn giai kinh hoàng:
Đồng hành thập nhị niên,
Bất tri Mộc Lan thị nữ lang!
Hùng thố cước phác sóc,
Thư thố nhãn mê ly,
Lưỡng thố bàng địa tẩu,
An năng biện ngã thị hùng thư?
Trang trong tổng số 1 trang (6 bài trả lời)
[1]
Than thở lại thở than,
Mộc Lan dệt bên cửa.
Không nghe tiếng thoi đưa
Chỉ nghe cô than thở.
Phải chăng buồn vì lo,
Phải chăng buồn vì nhớ?
Không phải buồn vì lo,
Không phải buồn vì nhớ.
Đêm qua nhìn quân thiếp
Biết có lệnh trưng binh.
Danh sách mười hai tập,
Đều ghi tên bố mình.
Bố không con trai lớn,
Mộc Lan không có anh.
Cô quyết mua yên ngựa,
Thay bố đi tòng chinh.
Mua ngựa ở chợ Đông,
Mua yên ở chợ Đoài,
Chợ Nam mua cương khớp,
Chợ Bắc mua roi dài.
Biệt mẹ cha buổi sớm,
Tối cạnh Hoàng Hà ngơi.
Chẳng nghe tiếng mẹ cha gọi con gái,
Chỉ nghe Hoàng Hà sóng nước thét hoài.
Biệt Hoàng Hà buổi sớm,
Tối đến Hắc Sơn ngơi.
Chẳng nghe tiếng mẹ cha gọi con gái,
Chỉ nghe Yên Sơn ngựa giặc hí vang trời.
Muôn dặm xông ra trận,
Quan ải vụt bay đi.
Mõ đồng rền chướng khí,
Trăng lạnh rọi nhung y.
Trăm trận tướng quân chết,
Mười năm tráng sĩ về.
Về bái yết thiên tử,
Thiên tử ngồi minh đường.
Xét thưởng hai mươi bậc,
Ban cho trăm ngàn vàng.
Vua dò hỏi ý muốn
- “Mộc Lan không nhận chức quan sang,
Chỉ xin thiên lý mã,
Đưa về với cố hương”.
Mẹ cha nghe tin ấy,
Ra thành đón con về.
Chị cô nghe tin ấy,
Sửa soạn chốn buồng the.
Em trai nghe tin ấy,
Mài dao soàn soạt mổ bò dê.
Cô mở cửa gác Đông,
Cô ngồi giường gác Tây.
Cởi bỏ bộ quân phục,
Mặc xiêm áo thường ngày.
Bên song sửa mái tóc,
Hoe vàng ngắm gương cài.
Ra cửa thăm bè bạn,
Bạn bè thảy ngạc nhiên:
“Mười hai năm đồng ngũ,
Ngờ đâu gái giả trai!”
Thỏ đực chân mấp máy,
Thỏ cái mắt mê tơi.
Cặp thỏ song song chạy,
Nhận ra ta đực cái mới tài.
Gửi bởi Vanachi ngày 10/08/2008 07:50
Thẫn thờ lại thẫn thờ
Mộc Lan đang dệt lụa
Không nghe tiếng thoi đưa
Chỉ nghe tiếng than thở
Có phải nàng đang mong
Có phải nàng đang nhớ
Nàng chẳng có gì mong
Nàng chẳng có gì nhớ
Đêm qua chiếu ngà vua
Triều đình tuyển quân ngũ
Mười hai quyển sổ quân
Sổ nào cũng tên bố
Nhà sinh gái đầu lòng
Nàng không có anh cả
Đành ngựa gươm xông pha
Thay cha nơi khói lửa
Chợ đông mua ngựa khoẻ
Chợ tây mua yên đai
Chợ nam mua bàn đạp
Chợ bắc mua roi dài
Sớm từ biệt mẹ già
Chiều ngủ trọ sông Hoàng
Không nghe cha mẹ gọi con gái
Chỉ nghe sông Hoàn tiếng ầm vang
Sớm từ biệt cha mẹ
Chiều ngủ sườn non Yên
Không nghe cha mẹ gọi con gái
Chỉ nghe ngựa Hồ hý suốt đêm
Muôn dặm quân dong duổi
Sông núi cách nước mây
Gió bấc động giáo mác
Trăng lạnh áo bào dày
mười năm đánh trăm trận
Tướng quân về nơi đây
Trở về vào điện ngọc
Dâng lời chúc đức vua
Công lao mười lần gấp
Ban thưởng khó ai so
Nhà vua hỏi nguyện vọng
Mộc Lan không muốn làm thượng thư
Xin cho ngựa đi ngày ngàn dặm
Phi về thăm làng xưa
Cha mẹ nghe gái về
Ra đón tận đầu làng
Em gái nghe chị về
Áo hồng bay đỏ đường
Em trai nghe chị về
Mổ dê giết lợn bày cỗ bàn
Gác đông lại mở cửa
Gác tây lại kê giường
Cởi ngay bộ chiến giáp
Mặc luôn quần áo thường
Trước cửa trải mái tóc
Tô mày đứng trước gương
Ra cửa chào bạn lính
Bạn lính thấy kinh hoàng
Mười hai năm cùng đội
Không biết Mộc Lan gái cải trang
Thỏ cái chân bấy bớt
Thỏ đực mắt mơ mơ
Hai thỏ chung đường chạy
Gái trai tạm đổi không ai ngờ.
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Vanachi ngày 10/08/2008 07:52
Lách cách trong khung cửa
Mộc Lan ngồi dệt lụa
Không nghe tiếng thoi đưa
Chỉ nghe nàng than thở
Hỏi nàng đang mong gì
Hỏi nàng đang nhớ chi
Nàng thưa chẳng mong gì
Nàng thưa chẳng nhớ chi.
Đêm qua đọc quân thiếp
Khả hãn đang điểm binh
Quân thư mười hai quyển
Tên cha viết rành rành
Cha không có trai lớn
Mộc Lan thiếu trưởng huynh
Nguyện sắm sửa yên mã
Thay cha đi tòng chinh.
Chợ đông mua tuấn mã
Chợ tây mua yên đai
Chợ nam mua cương chắc
Chợ bắc mua roi dài.
Sáng giã từ cha mẹ
Chiều đến bên Hoàng Hà
Không được nghe lời cha mẹ gọi
Chỉ nghe cuồn cuộn Hoàng Hà nước chảy xa.
Sớm rời khỏi Hoàng Hà
Chiều vừa đến Hắc Sơn
Không được nghe lời cha mẹ gọi
Chỉ nghe ào ạt Yên Chi vó ngựa dồn.
Muôn dặm theo quân vụ
Vun vút vượt quan san
Mõ sắt truyền hơi rét
Áo giáp chiếu hàn quang
Tướng quân trăm trận đành vong mạng
Tráng sĩ mười năm lại khải hoàn.
Khải hoàn chầu thiên tử
Thiên tử giữa minh đường
Thăng chức mười hai cấp
Ân thưởng quá nghìn muôn.
Đại hãn hỏi ý nguyện
Mộc Lan chẳng làm thượng thư lang
Chỉ xin ngựa khoẻ phi nghìn dặm
Đưa tôi về cố hương.
Cha mẹ nghe con về
Ra quách đón dìu nhau
Chị gái nghe em về
Bên song sắp phấn đào
Em trai nghe chị về
Mổ dê soàn soạt tiếng mài dao.
Gác đông ta mở cửa
Gác tây ta tựa gường
Cởi áo bào thời chiến
Mặc áo quần ngày thường
Bên song sửa tóc mây
Soi gương thếp hoa vàng
Ra cửa gặp chiến hữu
Chiến hữu đều kinh hoàng
Mười hai năm kề cận
Đâu biết Mộc Lan là nữ lang!
Thỏ đực chân nhảy nhót
Thỏ cái mắt mơ màng
Cùng chạy trên mặt đất
Không rõ ta là nữ hay nam?
Gửi bởi Vanachi ngày 10/08/2008 07:54
Mộc Lan là người ở Tây Lăng phủ Hàng Châu thuộc Hồ Quảng (nay là Song Long), cha là Chu Thiên Lộc, mẹ họ Dương. Ngày từ nhỏ đã xinh đẹp, thông minh, được cha mẹ yêu quý, cho học cả thơ văn võ thuật. Sở dĩ lấy tên Mộc Lan vì cha mẹ đi cầu tự trên núi Mộc Lan quê nhà, sau đó sinh ra nàng.
Riêng về võ nghệ, Mộc Lan được nhà sư chùa Đại Ngô truyền dạy các môn đao kiếm, lại giảng cho cả binh pháp, nên mới mười tuổi, mà Mộc Lan đã có tài nghệ khác thường(vị sư này chính là Ngũ Vân Thiệu, một võ tướng vì thất thủ thành Nam Xương, nên bỏ trốn rồi đổi họ tên đi tu).
Năm Mộc Lan mười bốn tuổi, cha là Chu Thiên Lộc đang giữ chức Thiên hộ hạt Song Long. Bấy giờ là năm Trinh Quán thứ hai đời vua Thái Tông nhà Đường. Nước Đột Quyết (có sách chép là Hung Nô) không vào triều cống, lại đòi đất Ký Châu. Vua Đường sai Uất Trì Cung làm Bình bắc Đại nguyên soái, Lý Tĩnh làm quân sư, vua lại ban cho Uất Trì Cung một thanh bảo kiếm và một đạo sắc thư với ý nghĩa “được sử dụng toàn vẹn mọi thứ nhằm đánh thắng Hung Nô”.
Uất Trì Cung bèn lấy quân ở mười hai trấn Hồ Quảng, trong đó có trấn Song Long và Chu Thiên Lộc được giao làm tổng quản quân mã...
Khi công văn tới nơi, đúng lúc Chu Thiên Lộc đang ốm nguy kịch. Đã mấy lần ông định cứ liều đi (vì quân lệnh cứ mười ngày phải trình diện lên điện ở phủ soái) nhưng không sao gượng được. Nhân đó, Mộc Lan bèn xin với cha mẹ cho cải trang làm con trai và tòng quân thay cha. Lúc đầu hai vợ chồng Thiên Lộc không nghe, vì không tin một đứa con gái mười bốn tuổi làm được việc như thế. Hơn nữa, việc bại lộ thì sẽ bị tru di ba họ.
Tuy vậy, tình thế hết sức khẩn cấp. Cuối cùng, Mộc Lan được giả trai, và có một gia bộc là Chu Minh cùng đi theo.
Khi nàng mặc quần áo con trai, vai đeo cung tên, lưng giắt kiếm, mặc áo bào trắng, cưỡi ngựa trắng, trông rõ ràng là một chiến sĩ hiên ngang. Tới mức mẹ là Dương thị gọi đùa là “tiểu tướng quân”.
Mộc Lan đem quân đến thành Vũ Xương vào trình diện và chuyển phong thư của cha là Chu Thiên Lộc cho quan tiết độ sứ là Uất Trì Bảo Lâm.
Thư của Thiên Lộc kể rõ bệnh tình và xin cho con trai là Chu Mộc Lan đi thay cha.
Bảo Lâm là con trai của Uất Trì Cung, cũng là bạn thân của bố Chu Thiên Lộc (Chu Nhược Hư) sau khi xem thư của Thiên Lộc, lại hỏi Mộc Lan về binh pháp, rồi đồng ý cho Mộc Lan đi thay. Và dặn Mộc Lan đóng quân ở ngoài thành, đợi các đạo binh mã của mười hai trấn rồi cùng lên đường.
Năm ngày sau, mười hai đạo quân đã đủ. Uất Trì Bảo Lâm cho thao diễn một buổi trước khi khởi hành. Trong buổi thao diễn, Mộc Lan là viên tướng Tổng quản Đề điệu trẻ nhất, nhưng võ nghệ lại xuất chúng nhất, do đó được Bảo Lâm tin dùng và mười một viên Đề điệu Tổng quản khác vị nể.
khi tiến quân tới bờ sông Hoàng Hà, Mộc Lan có viết bài thơ, trong đó có đoạn như sau:
Hoàng Hà cuồn cuộn dòng trôi mauTới Đông Quan, mười hai đạo binh mã đóng trại chờ lệnh. Uất Trì Bảo Lâm tới Tràng An báo cáo với Đại nguyên soái. Tổng quản trấn Song Long là Chu Mộc Lan xin đi theo.
Sông bao nhiêu nước bấy nhiêu sầu
Lòng này vương vấn trăm ngàn mối
Hồng nhạn sang nam tiếng gọi nhau
Dòng lệ u sầu thấm đẫm khăn
Lòng này rầu rĩ lại băn khoăn
Nghĩ thương cha mẹ đang mong nhớ
Ai chuyển dùm nhau nỗi viếng thăm
Bình an hai chữ gửi hai thân
Trung hiếu lòng con quyết vẹn phần
Sóng nước Hoàng Hà ngày tháng cuộn
Lòng con thương nhớ gấp muôn lần.
Dặm ngàn cách trở nhớ mong dàiRòng rã hơn mười năm trời. Mộc Lan bắt được nhiều tướng giỏi của Đột Quyết, rồi lại tha về, dùng kế phản gián gây cho chúng không tin lẫn nhau.
Gươm ngựa sa trường phận sự trai
Ai đó mắt tiên ai mắt tục
Biết chăng chỉ có Hoá công thôi
...
Gió bụi sa trường nhuốm cánh hoaÍt lâu sau xảy ra một sự việc khó xử. Số là, người trong vùng cảm ơn đức của Chu tướng quân, nên các bậc danh vọng nơi nầy đã làm mối cho Mộc Lan một cô gái tên là Hoa A Trân. Mộc Lan đã khéo léo chối từ. nhưng dân địa phương không nghe và cử người đến gặp Uất Trì Cung và Lý Tĩnh. Không ngờ hai vị này đồng tình và nhận làm chủ hôn. Mộc Lan đành phải theo. Đêm động phòng, Mộc Lan mời Hoa A Trân uống rượu nhẹ và xin gắng đợi công thành danh toại, về nơi quê nhà cùng gặp cha mẹ rồi sẽ thành thân. Hoa A Trân vốn rất say mê Chu Mộc Lan, lại nghe lời nghĩa khí, nên vui lòng ở riêng một am trên núi (vì trước đó Hoa A Trân đã kháng cự lời hai anh ép lấy chồng và cắt tóc đi tu). Chu Minh, vị lão bộc của Mộc Lan cũng chăm sóc Hoa A Trân rất chu đáo.
Nhạn hông xào sạc tiếng thưa xa
Mây ngàn bóng liễu màu xanh toả
Năm tháng thoi đưa ánh nắng tà
Cái nợ cung tên bao trả nhỉ
Con đường binh lử vẫn xông pha.
Múa gươm một hẹn cùng trời đất
Yên định non sông, trở lại nhà.
Gửi bởi Nguyễn Hoàng Phúc ngày 30/07/2025 21:08
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Nguyễn Hoàng Phúc
vào 30/07/2025 21:09
Tiếng than thở lại đà than thở,
Bóng Mộc Lan lần giở con thoi.
Còn đâu tiếng củi lần phôi,
Chỉ nghe những tiếng lệ tôi nữ đài.
Hỏi người ấy nghĩ hoài chi thế,
Có phải người mong mỏi nơi ai?
Xem trăng lầu gác bên đài,
Se mành duyên kết một màu đỏ son.
Ấy chẳng phải tâm con gái ấy,
Nàng chẳng mong, chẳng lấy mấy lòng,
Hôm kia chiếu án đã bang,
Tấu: quân Khả Hãn đã tràn sang đây!
Mười hai quyển sổ đề quân đó,
Thảy mười hai đều có tên cha.
Đầu lòng chỉ một kiếp hoa,
Chẳng anh, không chú biết là nhờ đâu?
Đành thúc ngựa nên câu xông trận,
Nghĩa cha con đành phận giã tòng.
Lên đường sắm ngựa chợ Đông,
Yên đai sắm sửa nơi lồng chợ Tây.
Bàn đạp yên qua này Nam chợ,
Lại chợ Bắc, lần giở ngọn roi.
Giật cương tuấn mã đầu hồi,
Chân đà nước đại từ rồi mẹ cha.
Bên Hoàng Hà kiếp đà ngủ bợ,
Tĩnh mịch thay, chẳng có tiếng nương.
Canh khuya hiu hắt lên đường,
Chỉ còn nghe tiếng giang trường thúc mau.
Từ cha mẹ ngày đầu hôm ấy,
Giờ đắp sương đầu lẩy núi cao.
Hắc Sơn một dãy hồng mao,
Kỵ binh, ngựa gấm ào ào tên bay.
Ấy bọn Hồ đang vây Yên núi,
Ngựa hí vang một cõi thiên thai.
Mấy ngày rong ruổi đường dài,
Muôn ngàn dặm Bắc, mây bay cách trời.
Núi sông này cao nơi vời vợi,
Thúc ngựa đi mà hỡi như bay.
Gió truyền tiếng mõ lắc lay,
Sương giăng giáp lạnh đến rày thấu xương.
Chết trăm trận, gan trường nên tướng,
Người tráng sĩ lính đường mười năm.
Khoét rừng, đào núi trăm lần,
Nay về tâu trước triều thần cung môn.
Nơi điện ngọc, lòng khôn xiết hối,
Đến Minh Đường, trăm mối ngổn ngang.
Vua ban thưởng bạc ngàn vàng,
Ghi người thập nhị bậc công đại thần.
Nay tứ ban phần Thượng thư chức,
Lại chẳng lòng hạ sức làm quan.
Chỉ cầu thúc ngựa bình an,
Phiêu du ngàn dặm về làng cũ xưa.
Nay ngày về, gió lùa mái tóc,
Bay phất phơ dáng vóc anh hùng.
Mẹ già còn hãy chờ mong,
Nay nghe con gái tòng quân đã về.
Mừng vui xiết, đón huê đầu ngõ,
Mặt như hoa đứng đó mừng lòng.
Bên này em gái đã trông,
Phấn son, chải chuốt, áo hồng tung bay.
Bên em trai đã hay tin ấy,
Sớm tể lợn dê thiết đãi bàn.
Gác Đông đã mở chốt then,
Gác Tây chạy rộn kênh giường gối thêu.
Cởi chiến bào đã thiêu lửa trận,
Lại bận vào y vận thường ngày.
Bên nhà xoã tóc tung bay,
Tô màu, điểm phấn bên khay gương đồng.
Bước ra cửa, tỏ lòng bạn lính,
Bạn lính thấy thất kinh mấy hồi.
Mười hai năm lính cùng đôi,
Ai ngờ người ấy lại hồi nữ nhi!
Mấy ngàn dặm đường đi người lính,
Chẳng ai ngờ lại chính Mộc Lan.
Thỏ nam chân bước tung ngang,
Bên này thỏ cái mơ màng mắt ai.
Nhưng song thỏ hãy cùng bay,
Nào ai biết được gái trai bên nào.
Gửi bởi Tạ Trung Hậu ngày 29/08/2025 02:45
Khúc khích lại khúc khích
Mộc Lan dệt bên vách
Không phải tiếng thoi đưa
Hay là tiếng nức nở
Nàng có chuyện gì lo
Nàng có điều chi nhớ
Không phải nàng buồn lo
Không phải nàng nhung nhớ
Đêm trước đọc quân thiệp
Khả Hãn lệnh trưng binh
Danh sách mười hai tập
Ghi rõ tên cha mình
Nhà không trai thế tập
Mộc Lan chẳng có anh
Quyết mua yên lẫn ngựa
Theo nếp nhà tòng chinh
Chợ Đông mua ngựa tốt
Chợ Tây mua yên đai
Chợ Nam mua cương khớp
Chợ Bắc mua roi dài
Sáng từ giã mẹ cha
Tối ngủ ven Hoàng Hà
Chẳng nghe cha mẹ gọi con gái
Nghe Hoàng Hà chảy tiếng vang xa
Sáng từ giã mẹ cha
Ngủ Hắc Sơn đêm tối
Chẳng nghe cha mẹ gọi con gái
Nghe Yên Sơn tiếng ngựa Hồ qua
Muôn dặm kéo quân sang
Như bay qua ải quan
Mõ đồng mang gió bấc
Giáp sắt lạnh trăng vàng
Trăm trận tướng quân thác
Mười năm tráng sĩ hoàn
Trở về chầu Khả Hãn
Khả Hãn ngự ngai vàng
Thăng chức mười hai cấp
Bạc thưởng hơn trăm ngàn
Quân vương hỏi ý nàng
Mộc Lan không muốn được thăng quan
Muốn mượn lạc đà ruổi dặm ngàn
Đưa trở lại thôn làng
Cha mẹ nghe con lại
Dắt díu đón thành ngoài
Chị nghe em gái lại
Sửa soạn phấn trang bày
Em trai nghe chị lại
Mổ dê soèn soẹt tuốt dao mài
Gác Đông nàng mở cửa
Nàng ngồi giường gác Tây
Nàng cởi chiến bào cũ
Mặc lại áo thường ngày
Bên song chải tóc rối
Trước kính vàng hoa cài
Ra ngõ gặp đồng đội
Đồng đội thất kinh thay
Mười hai năm chung lối
Không hay nàng giả trai
Thỏ đực chân bay nhảy
Thỏ cái mắt mơ hoài
Hai thỏ cùng chung chạy
Phân đực cái sao đây
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.