Gỗ dương thuyền nọ vật vờ
Khi chìm khi nổi lững lờ vạt trôi
Khách người quân tử gặp rồi
Lòng ta yên định vui tươi nhẹ nhàng

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.