Chiếc thuyền gỗ bách linh đinh,
Giữa dòng sông nọ mặc tình nổi trôi.
Trái đào để tóc rủ đôi
Thật thì người ấy với tôi là chồng.
Đã thề đến chết một lòng.
Mẹ tôi ơn nặng sánh cùng trời cao.
Há không tin được lòng sao ?

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.