Thơ thành viên » Khương Tử » Trang thơ thành viên » Miền Tây thương nhớ
Chúa Nguyễn bôn tẩu đường xa
Gió sương phủ áo, phong ba rợp trời
Quân thù truy đuổi khắp nơi
Băng rừng, lội bãi, đơn côi lối mòn
Giữa vùng sông nước héo hon
Thuyền ngài lặng lẽ ghé cồn Đất (*) xinh
Ba Tri vùng đất yên bình
Bến Tre nghèo khó, chân tình ngàn xưa
Bữa cơm đạm bạc ban trưa,
Mắm cùng bần chát, cũng vừa vị cay
Ngài dùng, chợt ngẫm suy chi,
Rồi thì Chúa hỏi: “Quả này tên chi?”
Dân thưa: “Bần mọc ven đê!”
Quanh năm nước mặn vẫn lì đất quê
Dẫu cho bão táp tràn về,
Thân cằn lá héo chẳng hề lung lay”
Hoa bần nghiêng bóng sông đầy
Mỏng manh sắc trắng phớt hây má hồng
Dập dềnh sóng vỗ bềnh bồng,
Vẫn khoe sắc thắm, giữa dòng đắng cay
Ngẫm suy, chúa khẽ nhíu mày
“Bần nghe cơ khổ, đắng cay, chẳng giàu!
Từ nay tên đổi thanh tao,
‘Thuỷ Liễu’ mềm mại, ngọt ngào sắc son”
Cây xanh bóng nước ven dòng
Trải bao năm tháng vẫn không úa tàn
Làm trai chí phải hiên ngang
Như cây Thuỷ Liễu vững vàng nước non
Bến Tre vạn thuở vẫn còn
Cây xưa bóng đổ lòng son chẳng rời
Người đi để lại một thời
Tên cây “Thuỷ Liễu”, muôn đời khắc ghi
Bến Tre, 07/03/2025
(*) Sự tích hoa thuỷ liễu bắt nguồn từ địa danh cồn Đất, thuộc xã An Hiệp, huyện Ba Tri, Tỉnh Bến Tre
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.