Lửa run rẩy trong bóng đêm,
những thanh củi đốt thành than chỉ còn sáng lờ mờ.
Quanh đống củi chen chúc nhau đông đảo lạ lùng
những ý nghĩ tôi trỗi dậy từ mùa đông vô tận
Nỗi buồn nào xâm chiếm chúng ta
khiến giữa công viên ở vành đai thành phố
chúng ta nhìn lại một cảnh vật mơ hồ
và hiểu ra rằng công viên ấy không còn nữa,
rằng mỗi sự vật đều có hồi kết thúc
ngót từ hai thế kỷ nay,
đi lạc trong mộng giữa những khu rừng đêm
vẫn không bao giờ còn nghe tiếng búa người tiều phu.
Những thân cây và bụi rậm thẳng mình trong bóng tối,
những đồi cỏ ở xa nằm yên trong bóng đêm ủ dột,
trăng rực lửa giống như lửa củi đốt
thắp sáng cả rừng cây một trận cháy âm thầm.

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé