Này cô bạn, giờ đây vẫn cùng cái
quán rượu ấy, vẫn những hình vẽ nguệch ngoạc trên tường,
giá cả vẫn thế... Rượu vang có ngon hơn?
Ta không nghĩ thế. Không, không ngon cũng chẳng dở hơn.
Không có gì tiến bộ, và như thế là tốt lắm rồi.

Chỉ có anh chàng lái máy bay chở thư
quá chén, thiên thần bị giáng xuống trần. Tiếng vĩ cầm
như thường lệ, vẫn tiếp tục quấy rộn
trí tưởng tượng của ta. Nơi cửa sổ,
trắng một màu trinh nguyên, là những mái nhà.
Chuông nhà thờ rung. Trời đã vào đêm.

Tại sao em dối ta? Tại sao tai ta nghe
mà không còn phân biệt được điều thật
với điều dối, vẫn cứ muốn nghe những từ mới,
âm ỉ, xa lạ, em không biết cách nói
nhưng lại chỉ có thể phát ra
từ giọng nói của em, như ngày xưa...

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé