Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
3 bài trả lời: 2 bản dịch, 1 thảo luận
2 người thích

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi ngo_ai_nee vào 14/09/2007 05:24, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 13/12/2009 23:25

Sonnet 97

Qui a peu voir la matinale rose
D'une liqueur celeste emmïellée,
Quand sa rougeur de blanc entremeslée
Sur le naïf de sa branche repose:

Il aura veu incliner toute chose
A sa faveur: le pié ne l'a foulée,
La main encor' ne l'a point violée,
Et le troupeau aprocher d'elle n'ose.

Mais si elle est de sa tige arrachée,
De son beau teint la frescheur dessechée
Pert la faveur des hommes et des Dieux.

Helas! on veult la mienne devorer:
Et je ne puis, que de loing, l'adorer
Par humbles vers (sans fruit) ingenieux.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Cẩm Thịnh

Trong nắng hè tuyệt đẹp hoa hồng
Khi hoa trắng trong như tuyết
Và nhẹ nhàng toả ra hơi mát
Trên cành, từ vết cắt màu xanh.

Màu trắng này tất cả đều thở bằng
Tất cả cúi đầu trước hoa cảm tạ
Khẽ chạm vào cành hoa con thú sợ
Thế là con thú chạy vòng quanh.

Nhưng người ta đem bẻ cành hoa
Thì hoa buồn bã, não nề
Rồi hoa trở về cát bụi…

Bông hoa của tôi người ta đoạt lấy
Còn tôi bay trong mộng, trong mơ
Chốn xa xôi, rồi kết thúc trong thơ.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Nguyên bản tiếng Pháp

Sonnet XCVII

Qui a peu voir la matinale rose
D'une liqueur celeste emmïellée,
Quand sa rougeur de blanc entremeslée
Sur le naïf de sa branche repose:

Il aura veu incliner toute chose
A sa faveur: le pié ne l'a foulée,
La main encor' ne l'a point violée,
Et le troupeau aprocher d'elle n'ose.

Mais si elle est de sa tige arrachée,
De son beau teint la frescheur dessechée
Pert la faveur des hommes et des Dieux.

Helas! on veult la mienne devorer:
Et je ne puis, que de loing, l'adorer
Par humbles vers (sans fruit) ingenieux.

Nguồn: La defense et illustration de la langue françoise: avec l'Olive la Musagnoeomachie, 1561


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Hân

Ai từng ngắm đoá hồng sương sớm,
Đượm mật trời phơi phới sắc hương,
Đỏ pha sắc trắng vô thường,
Tự nhiên e ấp trên cành nhẹ lay.

Muôn loài thấy đều quay nghiêng bóng,
Thương yêu hoa, chưa gót chân giậm;
Bàn tay chưa nỡ vướng vẩn,
Đàn muông cũng chẳng dám gần ngó ngàng.

Nhưng một khi dứt cành lìa cuống,
Vẻ phơi phới cũng cuốn tàn phai,
Đời người, thần thánh mỉa mai,
Còn đâu sủng ái những ngày xinh tươi.

Than ôi! Người ta đòi xâu xé,
Mất đoá hồng thương nhớ của tôi!
Ngậm ngùi xa cách đơn côi,
Chỉ biết dâng gửi mấy lời thơ suông.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời