Tôi nhỏ bé và sẽ còn nhỏ bé
Cho đến khi nhỏ bé nhất trên đời

Trên cánh đồng mỗi buổi sáng nắng tươi
Trong hoa lá tôi trở nên nhỏ bé
Tôi thủ thỉ hôn người yêu thật khẽ:
“Anh trụi trần yêu mến của em
Thiên đường kia trao tay gửi nơi anh
Giọt sương sớm
đừng để rơi anh nhé”


Nguồn: Tuyển tập thơ Séc & Slovakia (tuyển chọn và dịch), Đỗ Ngọc Việt Dũng, NXB Hội nhà văn, 2014
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)