Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Pháp
3 bài trả lời: 3 bản dịch
Từ khoá: thơ thiếu nhi (1296) ngụ ngôn (237)
Đăng bởi karizebato vào 08/05/2009 04:46

Le lion et le moucheron

Va-t’en, chétif Insecte, excrément de la terre
C’est en ces mots que le Lion
Parlait un jour au Moucheron.
L’autre lui déclara la guerre.
Penses-tu, lui dit-il, que ton titre de Roi
Me fasse peur ni me soucie?
Un Bœuf est plus puissant que toi,
Je le mène à ma fantaisie.
À peine il achevait ces mots
Que lui-même il sonna la charge,
Fut le Trompette et le Héros.
Dans l’abord il se met au large,
Puis prend son temps, fond sur le cou
Du Lion, qu’il rend presque fou.
Le Quadrupède écume, et son œil étincelle;
Il rugit, on se cache, on tremble à l’environ;
Et cette alarme universelle
Est l’ouvrage d’un Moucheron.
Un avorton de Mouche en cent lieux le harcelle,
Tantôt pique l’échine, et tantôt le museau,
Tantôt entre au fond du naseau.
La rage alors se trouve à son faîte montée.
L’invisible ennemi triomphe, et rit de voir
Qu’il n’est griffe ni dent en la bête irritée
Qui de la mettre en sang ne fasse son devoir.
Le malheureux Lion se déchire lui-même,
Fait résonner sa queue à l’entour de ses flancs,
Bat l’air qui n’en peut mais, et sa fureur extrême
Le fatigue, l’abat; le voilà sur les dents.
L’Insecte du combat se retire avec gloire:
Comme il sonna la charge, il sonne la victoire,
Va partout l’annoncer, et rencontre en chemin
L’embuscade d’une Araignée:
Il y rencontre aussi sa fin.

Quelle chose par là nous peut être enseignée?
J’en vois deux, dont l’une est qu’entre nos ennemis
Les plus à craindre sont souvent les plus petits;
L’autre, qu’aux grands périls tel a pu se soustraire,
Qui périt pour la moindre affaire.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Đình

Sư tử một hôm chửi Muỗi mắt:
- Cút đi! Đồ bọ oắt thối tha!
Tức thì Muỗi mắt nhà ta
Cùng Sư tuyên chiến: "A! A! Thằng này!
Mày chớ tưởng mày là vua chúa
Thì tao đây khiếp sợ, nể vì!
Bò to gấp mấy mày kia
Mà tao cũng cứ dắt đi tùy lòng!"
Nói vừa dứt, Muỗi xông ra trận
Rúc còi lên quyết tấn công liền
Vừa lính chiến, vừa lính kèn
Thọat tiên Muỗi phóng cao lên lấy đà
Rồi dựa thế, Muỗi sà xuống gáy
Đốt cho Sư giẫy nẩy phát điên
Mép sùi, mắt quắc, gầm lên
Cả miền trốn chạy, cả miền sợ run
Cơn khủng khiếp bao trùm thế giới
Chính kỳ công của Muỗi tí hon
Gan liền con Muỗi oắt con
Nhè Sư đánh dập đánh dồn trăm nơi
Khi đốt gáy, khi chơi đúng mõm
Nhè mũi Sư chui lỏn tận cùng
Khiến cho Sư tử phát khùng
Cơn điên đã nổi đến cung tam bành
Kẻ địch thủ vô hình thắng thế
Được thể càng đắc ý cười to
Cười nanh, cười vuốt Sư rồ
Vật mình bật máu nên trò gì đâu!
Sư tử khốn cào đầu, cấu đít
Đuôi vù vù quất tít quanh hông
Đập không khí quẫy lung tung
Càng vùng càng vẫy càng không nước gì!
Cơn lục tặc cực kỳ hung dữ
Càng khiến cho Sư tử nhừ xương
Sư ta mệt lử, nằm đườn
Muỗi ta bãi chiến, vinh quang ra về
Kèn xung kích trước nghe vang dội
Khúc khải hoàn giờ lại dội vang
Loan tin chiến thắng bốn phương
Nửa đường lưới nhện lại vương vào tròng
Thế là đời Muỗi cũng tong

Chuyện này ngụ ý gì không?
Theo tôi, bài học ngụ trong hai điều:
Một là bé hạt tiêu địch thủ
Thường vẫn là đáng sợ hơn to
Hai là không chết biển hồ
Lại hay chết đuối lơ ngơ ao tù


Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985
Bán đi những thứ dãi dầu
Mua về những thứ rặt mầu nhà quê
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Vĩnh

Sư-tử một hôm mắng con Muỗi:
- Bước đi đồ hôi thối nhỏ nhen!
Muỗi ta đâu có chịu hèn
Tức cùng Sư tử trao liền chiến thư
- Mi chớ tưởng vua mà ta sợ
Đừng làm cao, mi chớ hợm đời
Con bò to gấp mấy ngươi
Ta còn kéo nổi như chơi đi cùng
Nói vừa đoạn Muỗi xông lên trước
Rúc tù và, rồi vượt trận tiền
Vừa làm tướng, vừa thổi kèn
Trước còn bay vọt lên trên tít mù
Sau nhào xuống, nhảy xô vào cổ
Sư tử ta xấu hổ phát điên
Mép sùi bọt, mắt quắc lên
Miệng gầm, chân nhảy, sợ rên một vùng
Việc kinh hãi khắp trong thế giới
Ai hay đâu bởi cái Muỗi con
Đuổi Sư khắp núi cùng non
Khi thì đốt gáy, lúc bon cắn đầu
Khi bay lọt vào đâu lỗ mũi
Sư tử ta hậm hụi phát khùng
Ngụy ranh quay cổ lại trông
Thấy nanh cùng vuốt cũng không làm gì
Muỗi nhoét miệng cười khì mấy tiếng
Sư tức mình lại nghiến hàm răng
Đuôi thì ngoe nguẩy vung văng
Mà ra phải chịu một thằng Muỗi ranh
Anh giận lắm thì anh thêm nhọc
Cậy hùng cường làm cóc gì tôi!
Muỗi ta thắng trận phản hồi
Khải hoàn một trận vang trời vo vo
Chạy cùng xứ báo cho chúng biết
Mạng nhện đâu lại kết ngang đường
Muỗi ta vướng phải ai thương

Ta nên lấy chuyện làm gương hai điều:
Cuộc tranh cạnh có nhiều thù nghịch
Kẻ nhỏ thường nên kệch kẻ to
Nhiều khi việc lớn chẳng lo
Mà ra chút việc nhỏ nhò chẳng xong


Nguồn: Nguyễn Văn Vĩnh, Thơ ngụ ngôn La Fontaine, Cảo thơm, 1970
Bán đi những thứ dãi dầu
Mua về những thứ rặt mầu nhà quê
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đỗ Khắc Siêm, Hà Khắc Nguyện

Sư tử và ruồi con

Sư bảo Ruồi: "Mày đừng lượn rối
Cút xa đồ hôi thối nhỏ nhen!"
Ruồi con vội tuyên chiến liền:
- Chúa rừng đừng tưởng tao kiêng sợ mày
Thằng bò mộng lớn thay vóc ấy
Tao lôi dài, mày thấy hay không?
Nói xong Ruồi nổi kèn đồng
Vo ve quân thúc xung phong đánh liền
Tiến rồi lui trận tiền biến hóa
Thọc chính hầu của gã hùng sư
Khiến Sư nổi đóa gầm gừ
Miệng sùi bọt trắng, mắt như lửa hồng
Khắp bốn phương hoảng run ghê sợ
Người chạy đây, chạy đó ẩn mình
Đó là thành tích Ruồi ranh
Nó còn chích mũi, chích chân, chích mình
Thấy vuốt, móng, nha, nanh Sư dữ
Chẳng làm cho mình sợ nỗi gì
Ruồi thêm đắc ý cười khì
Đuôi kia quất vẫy làm gì được nhau
Càng quất lắm càng đau xác lắm
Sư quỵ nhào cũng chính vì đuôi
Thu quân thắng trận rút lui
Ruồi bay khắp chốn khắp nơi khoe tài
Mắc phục kích nhện gài gần đó
Kết liễu đời Ruồi nhỏ vo ve

Chuyện trên vừa ngẫm vừa nghe
Hai điều chuyện ấy dạy ta đề phòng
Kẻ thù nhỏ nhưng thường nguy đấy
Thoát nạn to đừng lấy làm mừng


Nguồn: Ngụ ngôn La Fontaine, NXB Tân Văn, 1992
Bán đi những thứ dãi dầu
Mua về những thứ rặt mầu nhà quê
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời