Praha như ngụm rượu đầu môi
Tôi nhẩm tên ấy mãi không thôi
Gió mang tên ấy sao đến nhẹ
Ngọt hơn hơi thở của chính tôi

Còi báo động trên cao nóc phố
Đội mũ gì thì cũng như không
Vì còi khác vẫn còn đồng vọng
Giữa hư không vang tựa tiếng lòng

Nếu tôi thấy Praha tàn lụi
Đống tro tàn mảnh vụn còn đây
Nếu phải sống những ngày tăm tối
Dẫu tàn hoang môi ngọt tháng ngày

Praha như dấu son phong kín
Dù tan trong đổ nát một thời.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)