Chưa có đánh giá nào
2 bài trả lời: 1 bản dịch, 1 thảo luận

Đăng bởi hongha83 vào 06/10/2016 07:18

Bài thơ chưa có nguyên tác, xin mời xem bản dịch!

Nếu bạn có nguyên tác của bài thơ, xin mời gửi vào bình luận ở dưới.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Dương Tất Từ

Ta đã yêu em, nhưng chỉ bằng ngôn từ, thơ phú
ôi Praha kiền diễm
Chiếc áo khoác trên mình em là những hàng tử đinh hương mài tím
em đã đồng lòng trút bỏ nó hôm qua
khi bọn chúng mang đạn bom hăm doạ

Đã quá đủ nước mắt nhỏ trên những lát bánh mì
khiến ta nghẹn ngào mỗi buổi sáng điểm tâm
tiếng nói của cha ông vang vọng dưới tên em
những tiếng nói công bằng, tiếng nói oán giận

Bao xác chết ngổn ngang trên mặt đường lát đá
máu của họ như lời nguyền tuôn chảy cho muôn đời sau
tôi mãi mãi tự trách mình không có mặt
hỡi Praha kiên cường, Em là một trong bao đô thành quả cảm
em sẽ sống mãi với thời gian!

Cái ngày đó thiếu vắng
khi vẻ đẹp của em mặt trời soi rọi


Nguồn: Làm thi sĩ (tuyển thơ và hồi ký), Jaroslav Seifert, NXB Văn học, 2007
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản tiếng Anh

To Prague

So much I loved you, though with words alone,
my fairest city, when your cloak was thrown
wide open to reveal your lilac charms;
much more was said by those who carried arms.

Yes, they were plentiful, our daily tears
and, streaming down, they salted our bread.
The voices of our dead rang in our ears,
the just, reproachful voices of our dead.

Upon the pavement of our streets they lay,
and I shall always, even unto my grave,
feel shame I was not with them on that day.
You gallant city, bravest of the brave,
eternally enshrined in mankind's story:

That day enhanced your beauty and your glory.

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời