Hai nghìn triệu người đã trói buộc ta
Và muốn biến ta thành con chó gác
Nhưng lòng cao thượng, tình thương, đạo đức
Của loài người đã tếch xa phương
Thế giới kia ta không thể giữ gìn luôn
Như bác sĩ trông nom ống thuốc
Ta bất lực và ta mong ước
Em đến giúp giùm, em yêu quý ta ơi!

Ta cần em như người dân cày
Cần nắng mưa, cần có đất
Ta cần em như cây cần ánh sáng và chất lục
Để đâm chồi nảy lộc thêm lên
Ta cần em như quần chúng thợ thuyền
Cần lao động, cần tự do, cần bánh
Và cần an ủi để đương đầu sức mạnh
Vì tương lai mới hé mở mà thôi

Ta cần em, Flora, như xóm làng
Cần nhà ở, mái trường, cần giếng nước
Như phải có đồ chơi và săn sóc cho trẻ em
Ý thức và dũng cảm cho thợ thuyền
Cho người nghèo danh dự
Đường canh chỉ cho những sợi rối bời xã hội
Ta cần em như tất cả chúng ta cần
Trí sáng suốt tựa đèn pha chỉ lối


Nguồn: Thơ Attila József, NXB Văn hoá, 1963
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)