Đăng bởi Tung Cuong vào 05/05/2020 10:28
Мой ребёнок испачкал паркет…
Я, конечно, за это сердилась…
Но соседка моя столько лет
Хочет деток, да вот, не сложилось…
Я для мамы опять занята…
Суматоха и жизни теченье…
Но с детдома Андрей – сирота,
Он не знает о маме с рожденья…
С мужем ссоры банальные вновь…
Хнычет снова в кроватке малютка…
А тёть Катя, не зная любовь,
Умерла в одиночестве жутком…
У меня разошёлся замок…
Прям с утра этот день не задался…
А мужчина в коляске без ног
Благодарно лучам улыбался…
Как некстати сломался каблук…
Я ужасно сердилась: «Ну что же,
Всё с утра выпадает из рук…
Ну, за что мне всё это, о, БОЖЕ???»
Злая… у перехода стою…
Внедорожник… и скорость под двести…
Пешеход за секунду… в раю…
Спас каблук… Я стояла на месте.
Я застыла на миг, не дыша,
И подумала: в самом-то деле,
В человеке бесценна душа,
Но так мало души в нашем теле…
Я сполна получила урок…
Чёткий, правильный, элементарный…
А мужчина в коляске без ног
Улыбался лучам благодарно…
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 05/05/2020 10:28
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 28/10/2025 07:00
Con trai nhỏ làm bẩn ra sàn gỗ...
Tất nhiên tôi có cớ để bực mình...
Nhưng chị hàng xóm nhà tôi mấy năm liền
Ước sinh được mụn con mà nào thấy có...
Để làm mẹ, tôi thấy tôi bận quá...
Việc bù đầu, dòng đời hối hả trôi...
Nhưng bé trai Anđrây ở trại mồ côi,
Từ lúc mới sinh chưa biết gì về mẹ...
Vợ chồng vừa qua cuộc cãi nhau nhẹ...
Bé trong nôi đang khóc mếu bèo nhèo...
Còn thím Kachia chưa biết vị tình yêu,
Vừa bị chết trong cô đơn oan nghiệt...
Cửa nhà tôi hỏng khoá rồi, chết tiệt...
Đúng một ngày đến thật là đen...
Người đàn ông trong xe đẩy mất cả hai chân,
Cười tươi rói, đầy biết ơn, gặp hôm trời nắng...
Còn tôi gãy đế giày sao trái khoáy…
Tôi nổi sung, bực tức, miệng kêu trời:
“Sao hôm nay, đụng gì cũng hỏng thôi,
Tôi chịu tội gì từ sáng, ôi TRỜI hỡi???”
Tôi đứng cạnh lề đường…, đang bức bối..
Một xe tải vụt qua... tốc độ tới hai trăm...
Một người qua đường... chớp mắt...chết ngã lăn
Đế giày hỏng vừa giúp tôi thoát chết,
Người cứng lại, tôi đứng nguyên như cây gỗ thiệt.
Tôi lặng đi một giây, hít thở thật sâu,
Tôi nghĩ rằng có vấn đề ở đây,
Trong con người, tâm hồn là vô giá,
Nhưng trong ta, tấm lòng còn ít quá…
Tôi được bài học hay đích đáng rồi…
Thật hợp thời, kiểu sơ đẳng, đúng người…
Trong xe đẩy, người đàn ông hai chân mất hết
Vẫn biết cám ơn trời trong nắng đẹp…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.