Con trai tôi làm bẩn ra sàn gỗ...
Tất nhiên tôi có cớ để bực mình...
Nhưng chị hàng xóm nhà tôi đã mấy năm rồi
Ước sinh con từ lâu mà nào thấy có...
Để làm mẹ, tôi thấy tôi bận quá...
Việc bù đầu, dòng đời hối hả trôi...
Nhưng cậu bé Anđrey ở trại mồ côi,
Từ lúc mới sinh chưa biết gì về mẹ...
Vợ chồng lại vừa xong cuộc cãi nhau nhẹ...
Bé trong nôi đang khóc mếu bèo nhèo...
Còn thím Kachia chưa biết vị tình yêu,
Vừa bị chết trong cô đơn oan nghiệt...
Cửa nhà tôi vừa hỏng khoá chết tiệt...
Từ sáng đến giờ một ngày thật là đen...
Người đàn ông trong xe đẩy mất cả hai chân,
Cười tươi rói, đầy biết ơn, gặp hôm trời nắng...
Còn tôi gãy đế giày không đúng lúc...
Tôi nổi sung, bực tức, miệng kêu trời:
“Suốt từ sáng đụng gì cũng hỏng thôi,
Tôi chịu tội gì từ sáng, ôi TRỜI hỡi???”
Đang bức bối..., tôi đứng bên lề đường vượt bộ...
Một xe tải vụt qua... tốc độ tới hai trăm...
Một người qua đường... nháy mắt... đã lên thiên đàng
Đế giày hỏng vừa cứu mạng tôi... Tôi đứng lì một chỗ.
Tôi chết lặng một giây, không dám thở.
Tôi nghĩ rằng ở đây có vấn đề,
Trong con người, tâm hồn là vô giá,
Nhưng trong ta có quá ít tấm lòng...
Tôi xứng đáng nhận về nguyên bài học...
Rất đúng lỗi, đúng người, kiểu sơ đẳng...
Người đàn ông trong xe đẩy mất cả hai chân,
Cười tươi rói, đầy biết ơn, vui hôm trời nắng...