Như bao chúng sinh, tôi sống trong thế gian này
Khi thấu tỏ vô thường, thấy đều là ảo mộng
Tấm thân phụ mẫu trao, khi nằm xuống, chẳng đem theo được
Vượt qua vòng thế tục, chỉ mang theo suy nghĩ của mình
Chia tay phụ mẫu ra đi, một bầu nước tôi mang, một áo tăng tôi mặc
Hướng về núi Minh sơn, gậy lê dài chống bước
Tầm đạo nơi người Thiện tri thức, học chính kiến thắp sáng tâm hồn
Tìm đến vạn quyển thiên kinh, truy tầm cho mình chân lý
Đuổi lục tặc khỏi lòng vương vấn, biến mình thành ngựa rỗng rong chơi
Tay mang theo thanh kiếm chém tà, nhắm đến Ngũ Uẩn sơn thẳng diệt
Núi tiếp núi, trùng trùng điệp điệp, cao nhất là núi Tứ Tương sơn
Trên cánh cửa Lục căn, tôi bỏ đi tự ngã; giữa những nỗi sầu muộn, tôi đoạn phiền não tâm
Chèo thuyền trí huệ thong dong, tôi vượt biển Tam giới
Chúng sinh những ai niệm Phật, ba cỗ xe đưa đến Niết Bàn
Giong thuyền Nhất thừa, gió xuân căng buồm phơi phới
Mây trắng đến bao quanh bầu bạn, tôi nghĩ về cuộc sống nhân gian
Hỡi chúng sinh đau khổ, mà lòng không thường niệm Phật Đà
Chúng ta được bao nhiêu lần sống, tham vướng chi ái dục trên đời?
Mỗi ngày năm canh sáu khắc, ba mươi ngày trải mỗi trăng
Phật tính thanh tịnh chẳng của riêng ai, trong chúng sinh người người đều có
Điều ấy một khi hiểu được, công đức nhiều như cát sông Hằng
Bản lai vốn sẵn đủ đầy, nhưng điều ấy, khi nào mới ngộ?
Cõi Tây phương Tịnh Độ ở xa, mà địa ngục gần trong gang tấc
Luật nhân quả, chúng sinh phải thuộc, nếu muốn đời tươi tốt đơm hoa
Những công đức đời nay gieo hạt, đến đời sau hái quả ngọt ngào
Suốt trăm năm ôm giữ lòng tham, một sáng kia bụi trần gom hết
Niệm tên Phật chăm chỉ ba ngày, ấy chính là trăm năm phước báu
Phiền não tránh xa ngàn đại kiếp, ức triệu đời ân phúc vẫn nguyên
Càn khôn dẫu to lớn muôn phần, liệu có rộng bằng tâm trí?
Nhật nguyệt dẫu rạng rỡ, liệu có sáng tựa tinh thần?
Chư Phật trong ba thế giới, chứng cho tâm trí chân thành
Thấu tỏ sáu đạo chúng sinh, giác ngộ nơi nơi toả rạng
Tam giới luân hồi, bất cứ ngày nào luôn nhớ
Giây phút giác ngộ, tâm trí bỗng nhiên bừng sáng thênh thang!
Núi điệp điệp, suối róc rách từ giây phút tâm tỉnh thức
Gió xào xạc, hoa tươi thắm, thông trúc reo ca khắp đất trời
Biển Hoa Nghiêm từ nay tôi đến, Cực Lạc phương tôi đã đi về
Võng Thất Bảo tôi qua, đất Thất bảo gấm hoa tôi nhập
Tôi hạnh phúc ngắm nhìn cõi Phật, chín tầng sen tươi nở Phật đài
Anh vũ, khổng tước, hạc trắng, hạc vàng, cùng đồng thanh niệm danh Đức Phật
Chim phụng vàng, phụng xanh quy tụ, cùng với tôi ca tụng tên Người
Cả gió xanh trong lành thổi tới, cũng rì rầm niệm Phật cùng tôi
Chẳng còn nữa muộn phiền đau khổ, khi nhân gian hoà thanh niệm Phật
Nam mô A Di Đà Phật!


Nguồn: Hợp tuyển văn học cổ điển Hàn Quốc (Nhiều tác giả), Phan Thị Thu Hiền chủ biên, NXB Tổng hợp TP. HCM, 2017
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)