Hoa mộc miên tàn rồi cậu ạ
Sao lòng tôi vẫn cứ bâng khuâng
Nhìn cây cứng cỏi giữa góc sân
Mà hoa rụng xuống bỗng dịu mềm.
Chẳng biết nói sao cho thành lời
Lòng tôi nặng trĩu những chơi vơi
Ai mang sắc đỏ đi đâu mất
Để lại mình tôi tiếc một thời.
Tiếc thuở ngày xưa chung lớp học
Giờ thành quá khứ đã đi xa
Mộc miên lỗi hẹn mùa hoa cũ
Nỗi nhớ trong lòng chẳng phôi pha.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.