Một chiều hoàng hôn khuất nắng mờ
Đường dài hun hút thoáng lơ mơ
Sợi nắng còn treo nơi đỉnh gió
Sợi buồn còn buộc chốn tâm tư
Đường xa ta chẳng ngại đường xa
Chẳng ngại sương pha gió lạnh lùng
Chẳng ngại ngày mai đời phân ngã
Nắng tà chua xót nỗi phôi pha
Ta vẫn đi trên quãng đường xa
Đoàn tàu xé toẹt khoảng không ra
Chạy ngược về nơi ga tàu ấy
Kệ đời ta vẫn cứ đường ta
Đường ta thì hãy vẫn còn xa
Xen giữa dòng người mãi bôn ba
Ai vừa vụt ngang đời ta đó?
Đậm đà hay nhạt một cuộc quen
Màu nắng đã hoen nơi cuối trời
Màu đèn bắt nhịp loé muông nơi
Loé lên trong ta niềm hy vọng
Đêm dài rồi lại tới ngày mai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.