Thấy mẹ buồn, con hỏi
"Má tiếc gì má ơi!
Nhà mình con đốt rồi
Kẻo mai thành bót giặc".

Mẹ nhìn con âu yếm
Vuốt tóc con, mỉm cười
"Thằng này nó coi tôi
Như học trò của nó
Má đẻ ra mày đó
Không nhớ, má nhắc cho.
Nhà má có ra tro
Con càng lo đánh giặc.

Nhưng mà má chỉ tiếc
Cái ống ngoáy trầu thôi
Bằng đồng chùi sáng dới
Bỏ quên trong lúc chạy
Bây giờ đồng cũng chảy..."

Bìa rừng ngồi ngắm khói lên
Mẹ buồn vì lỡ:
Bỏ quên ống ngoáy trầu.


(Chiến khu Đ 1947)