弔陳季恰

書劍蕭然獨出門,
一官拓落為親存。
直將新學開奴壘,
誰信民權種禍棍。
蓬島春風懸遠夢,
芽莊秋草泣英魂。
可憐一別成千古,
沱㶞分襟酒尚溫。

 

Điếu Trần Quý Cáp

Thư kiếm tiêu nhiên độc xuất môn,
Nhất quan thác lạc vị thân tồn.
Trực tương tân học khai nô luỹ,
Thuỳ tín dân quyền chủng hoạ côn.
Bồng Đảo xuân phong huyền viễn mộng,
Nha Trang thu thảo khấp anh hồn.
Khả liên nhất biệt thành thiên cổ,
Đà Nẵng phân khâm tửu thượng ôn.


Trần Quý Cáp cổ xuý và tham gia phong trào Duy Tân, sau đó bị bắt và bị xử chém ngang lưng (mạc tu hữu) vào ngày 17-5-1908. Huỳnh Thúc Kháng viết bài này khi đang bị giam tại nhà lao Hội An, Quảng Nam, nghe tin bạn chịu án tử hình.

Nguồn:
1. Huỳnh Thúc Kháng, Thi tù tùng thoại, NXB Nam Cường, Sài Gòn, 1951, tr. 7
2. Hợp tuyển thơ văn Việt Nam (quyển II), NXB Văn học, Hà Nội, 1985
3. Thái Bạch, Thi văn quốc cấm thời thuộc Pháp, NXB Khai Trí, 1968

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Huỳnh Thúc Kháng

Gươm xách xăm xăm tách dặm miền,
Làm quan vì mẹ há vì tiền.
Quyết đem học mới thay nô kiếp,
Ai biết quyền dân nảy hoạ nguyên.
Bồng Đảo gió chưa đưa giấc mộng,
Nha Trang cổ đã khóc hồn thiêng.
Chia tay chén rượu còn đương nóng,
Đà Nẵng đưa nhau lúc xuống thuyền.


Nguồn: Huỳnh Thúc Kháng, Thi tù tùng thoại, NXB Nam Cường, Sài Gòn, 1951
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Một mình gươm sách ra đi,
Làm quan vì mẹ há vì sinh nhai.
Quyết đem tân học đổi thay,
Quyền dân ai biết nảy bày hoạ nguyên.
Gió xuân Bồng Đảo mộng huyền,
Nha Trang đã khóc hồn thiêng cỏ mồ.
Chia tay thiên cổ thành rồi,
Tiễn nhau Ðà Nẵng lúc xưa xuống thuyền.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời