Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thể loại khác
Thời kỳ: Nguyễn
Đăng bởi Vanachi vào 09/12/2018 13:18

Có một đứa đày tớ, nằm mơ màng thấy quỉ bắt đi, đem tới chỗ cung điện. Vua Diêm La ngồi trên ngó xuống, thấy nó liền nói quỉ bắt lầm, dạy phải đưa về. Tên đày tớ thức giấc sợ chạy ngủ chỗ khác. Quách An cũng là đày tớ thấy anh em bạn bỏ giường không, lại lên mà nằm.

Canh khuya tên Lý Lộc nguyên có thù hiềm với tên trước, xách dao vào giết lầm nhằm Quách An. Cha Quách An đi kiện, quan huyện tự nhược không lấy làm điều. Cha Quách An nói mình già cả nhờ có một chút con, con chết mình cũng phải chết.

Quan huyện làm án dạy Lý Lộc phải làm con thế, cha Quách An không chịu. Ông huyện dạy rằng: ấy mạng thế mạng, luật nói đành rành, ông cứ luật.

Có người mướn nhà người ta mà ở, quá kỳ không trả tiền, chủ nhà đi kiện, ông huyện kh6ong biết xử làm sao, bèn trưng kinh thi mà rằng: Trong Mao thi có nói: Di thước hữu sào, di cưu cư chi (chim thước làm ổ, chim cưu tới ở). Con người ta sanh ra làm chim thước cũng hay.

Lại có án nhân mạng, vợ kiện người ta giết chồng, quan huyện thạnh nộ cho bắt hung phạm tới, vỗ ghế quở rằng: “Đạo vợ chồng là Cầm sắc chi hảo, sao mi dám phân rẽ chồng, làm cho người ta phải ở goá? Thôi, ông bắt mi phải làm chồng thế, còn con vợ mi, ông dạy phải ở goá.”

Bây giờ cũng có ông huyện xử kiện ngang ngang, người ta sợ ông huyện giận, người ta không dám nói, phải thiên hạ có gan như ông Lạng Tương Như, thì mấy ông huyện võ cũng ít tung hoành.


Nguồn: Paulus Của, Chuyện giải buồn, tập 2, in lần thứ 2, bản in Nhà hàng Rev et Curiol, Saigon, 1887