Đất Tân Thành có tên Cảnh Thập Bát đau nặng biết mình không lẽ sống, bèn nói với vợ rằng: chầy kíp đây phải lìa nhau, tao chết rồi, lấy chồng hay là ở vậy mặc ý mầy; nhưng vậy mầy phải nói cho tao biết ý mầy muốn làm sao.

Vợ làm thinh không chịu nói, tên Cảnh cứ hỏi hoài, lại nói: Ở vậy là hay hay mà lấy chồng cũng là sự thường, muốn làm sao thì nói, chẳng hề chi mà sợ; tao lìa mầy, mầy giữ tiết thì bằng lòng tao, mầy có lấy chồng khác thì tao hết đều tưởng nhớ.

Vợ buồn bực mà nói rằng: Nhà nghèo sạch trơn như chùi, anh sống hãy còn bữa đói bữa no, biểu tôi giữ tiết làm sao cho đặng!

Tên Cảnh nghe nói liền nắm cánh tay vợ mà hét lên rằng: Đành đoạn chưa!

Vừa dứt tiếng liền tắt hơi, nắm cứng cánh tay vợ không buông. Vợ la lên, người nhà chạy vô, trì gỡ hết sức mới buông.

Cảnh không dè mình chết, chạy ra ngoài cửa thấy hơn mười cỗ xe, mỗi cổ là mười người, liền lấy một miếng giấy viết tên dán trên xe, người đẩy xe thấy Cảnh, hối Cảnh lên xe cho mau. Cảnh coi trong xe đã có chín người, đếm cả Cảnh là mười, lại thấy tên mình dán sau rốt, xe đi rầm rầm, chũng chẳng biết là đi đâu.

Cách một hồi đi tới một chỗ nghe người ta nói là đất tư hương. Cảnh sanh nghi, vả nghe mấy người đẩy xe nói nhỏ với nhau rằng: Hôm nay sẽ chém ba người, Cảnh lại sợ lắm; nghe kỹ thì là tiếng quỉ nói, Cảnh mới biết mình đã thành quỉ rồi; nghĩ lại việc nhà còn có một mẹ già, sợ mai sau vợ mình cải giá, ắt là không ai phụng dưỡng, nước mắt chảy ra ròng ròng.

Cách một chặp ngó thấy một cái đài cao vọi vọi, hấy người ta mang trăn xiềng kêu khóc, lên xuống từ đoàn, nghe nói là đài Vọng Hương. Ai nấy tới đó đều rùng rùng xuống xe, mấy người đẩy xe đánh đón làm hung dữ, tới Cảnh thì lại hối lên mà thôi.

Cảnh lên đặng ba bốn mươi bậc, tới chỗ chót vót, ngó mông ra, thì nhà cửa người ta ở trước mắt, ngó nhà mình thì mù mù, lấy làm thương nhớ quá chừng. Khi ấy có người bận áo cụt đứng một bên Cảnh, hỏi tên họ Cảnh, Cảnh bày tên họ. Người ấy nói mình là thợ mộc ở Đông Hải, thấy Cảnh chảy nước mắt, hỏi có chuyện chi không an trong lòng, Cảnh bèn nói thiệt.

Tên thợ mộc rủ Cảnh nhảy xuống mà trốn, Cảnh sợ quỉ theo bắt, tên thợ nói không hề gì; Cảnh lại sợ đài cao nhảy không thấu, tên thợ biểu cứ việc nhảy theo. Vậy tên thợ nhảy trước, Cảnh nhảy theo sau, tới đất không có làm sao cả hai. Cảnh sực nhớ tên mình còn dán trên xe, liền trở lại thấm nước miếng bôi tên, rồi lại chạy miết dài không dám dừng chơn;

Cách một hồi tới xóm vào nhà thấy thây chưa liệm, bèn nhập vào mà sống lại. Cảnh la khát nước, cả nhà đều kinh hãi, đổ thang thuốc cách ít ngày mà mạnh. Từ ấy Cảnh dứt tình không thèm ăn ở với vợ nữa.


Nguồn: Paulus Của, Chuyện giải buồn, tập 1, in lần thứ 2, bản in Nhà hàng Rev et Curiol, Saigon, 1886