Công Giã Trường là người nước Lỗ cũng là học trò đức Khổng Tử, hiểu biết tiếng chim, nhà nghèo ở không nhưng, không có mà ăn cho đủ. Một bữa chim bay tới nhà ông ấy mà kêu rằng: “Công Giã Tràng, Công Giã Tràng, cọp bắt dê núi Nam San, người ăn thịt t ăn gan, chóng theo bổi chớ dùng dằng.”

Công Giã Trường đi tới núi quả bắt đặng con dê đem về làm thịt ăn. Chẳng dè chủ mất dê đi đánh dấu được sừng dê tại nhà Công Giã Trường, bèn đi cáo với ông Lỗ Công, vu cho Công Giã Trường rằng ăn trộm. Công Giã Trường thưa thiệt, Lỗ Công không tin tiếng chim, bắt Công Giã Trường bỏ vô khám.

Đức Khổng Tử biết Công Giã Trường là người ngay thiệt, đi minh oan, mà Lỗ Công cũng không tha. Đức Khổng Tử than rằng: “Ở chốn ly tiếc lẽ đâu không có người ngay mà mắc nạn.”

Chẳng khỏi bao lâu con chim ấy lại bay tới cửa khám mà kêu rằng: “Công Giã Tràng, Công Giã tràng, người nước Tề đem binh sang, sông Nghi Thuỷ ở đầu đàng, kíp ngăm ngừa chớ nghi nan.”

Công Giã Trường nói lại với quan đề lao chạy tờ cho ông Lỗ Công sai người thám, quả có binh nước Tề qua lấn bờ cõi. Lỗ Công mới tha Công Giã Trường, cấp nhiều tiền bạc lại muốn phong cho làm bậc Đại phu, Công Giã trường hổ vì nhờ tiếng chim, không dám chịu.


Nguồn: Paulus Của, Chuyện giải buồn, tập 1, in lần thứ 2, bản in Nhà hàng Rev et Curiol, Saigon, 1886