Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Huỳnh Mẫn Đạt
Thơ » Việt Nam » Cận đại » Nguyễn Khuyến » Thơ chữ Nôm
Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Đặng Đức Siêu
Đăng bởi tôn tiền tử vào 27/08/2014 22:20
Một nắm xương tàn một nắm da,
Bao nhiêu cái ách cũng từng qua.
Đuôi cùn biếng cột Điền Đan[1] hoả,
Tai nặng buồn nghe Nịnh Tử[2] ca.
Sớm dạo vườn Nghiêu ăn hủng hỉnh,
Chiều về nội Võ thở hi ha.
Ngày xưa mắc phải nơi Đường hạ,
Ơn có Tề vương[3] cứu lại tha.
Một nắm xương tàn một nắm da,
Bao nhiêu cái ách ‡ cổ từng qua.
Đuôi cùn biếng ‡ vẫy Điền Đan hoả,
Tai nặng buồn nghe Nịnh ‡ Thích ca.
‡ Nương bóng rừng đào[4] nhơi lễ lảo,
Nhìn gương cung quế[5] thở ‡ phì phà.
Bôi chuông nhớ thuở thân gần luỵ,
Ơn ‡ đội Tề vương ‡ chết được tha.
Một nắm xương ‡ khô, một nắm da,
Bao nhiêu cái ách ‡ đã từng qua.
Đuôi ‡ kia biếng ‡ vẩy Điền Đan hoả,
Tai ‡ nọ buồn nghe Nịnh ‡ tử ca.
Sớm ‡ thả Đồng Đào[6] ăn ‡ đủng đỉnh,
Tối về ‡ Chuồng Quế[7] thở ‡ nghi nga.
Có người đem dắt lô chuông mới,
Ơn ‡ đức vua Tề‡ lại được tha.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.