Bình luận nhanh 8

Trịnh Tuấn Dũng22/02/2026 19:52
Em thấy bài thơ này có rất nhiều điều để học hỏi và nên đưa vào sách giáo khoa để cho thế hệ sau học hỏi ạ
Nguyễn Nhung30/04/2025 21:41
Là thế hệ hs. Cháu thấy bài thơ này ph cho vào sgk để cho thế hệ bh hiểu rõ hơn về lsu ác liệt của cuộc kháng chiến
Tạ Kim Bảo11/04/2025 18:42
yeu cau tho nen duoc dua vao SGK NGU VAN
Anh Thu27/01/2025 22:00
bài thơ nên đưa vào sgk.
Nguyễn Thành Hữu09/05/2021 16:48
Những bài thơ này của anh, lũ chúng tôi đã thuộc từ khi học tại khoa Văn - ĐHTH Hà Nội những năm 70-80 của thế kỉ trước. Vậy mà đọc lại vẫn thấy như mới hôm qua và anh đi rồi mà như còn đó, HNC sống mãi…
Luu Vo05/05/2021 14:54
Xem phim cỏ cháy mình đã khóc,giờ đọc bài thơ này càng thấm hơn.
Xuân Huy Phạm09/04/2019 11:24
Theo mình thì nên xem "Mùi cỏ cháy" trước, rồi đọc bài thơ này. Bạn sẽ cảm thấy không thể nào đọc to được đến hết bài, cứ tới "Chỗ Hiến nằm..." là cứ nghẹn ở cổ. Cảm ơn các anh đã dùng cả cuộc đời cho cuộc sống hôm nay!
Dương Công Nghiệp23/08/2018 19:14
bài thơ nên đưa vào sách giáo khoa, truyền dạy cho thế hệ mai sau tình yêu dân tộc, niềm tự hào về một lớp người anh hùng như thế

Đêm trong suốt áp ngực vào phương ấy
Gặp lại mùi cỏ cháy suốt thời trai
Ngôi sao rơi trên dãy kẽm gai dài
Cái vùng đất không tiếng gà cất gáy
Bao hăng nồng cỏ cháy rát hoàng hôn.

Là cái phương sao quá bồn chồn
Đón thư mẹ qua bảy vòng lửa khói
Vết thương đỏ, viên đạn thì sáng chói
Chiếc lá xanh kỳ lạ trút trong đời.

Tiếng mùa mưa hồn hậu đến bên tôi
Tiếng thương nhớ không lời trên tóc mẹ
Tiếng Tổ quốc trên môi khi đạn xé
Tiếng cuối cùng khi khẩu súng nắm trên tay.

Chỗ Hiến nằm - giờ trời trắng heo may
Chỗ Thi ngủ - bình minh rơi tím đất
Mặt trận xưa, đồng trưa đưa cỏ mật
Ơi chiến hào tha thiết tuổi hai mươi.

Cái chiến hào tha thiết ở trong tôi
Xanh thăm thẳm lưng đèo giao thừa tới
Người con gái cõng mình qua đạn xối
Tình yêu thầm, kín lại lối giao liên.

Là cái phương chưa rõ cả mặt em
Chưa khóc kịp bao bạn bè nhắm mắt
Là cái phương nấm mộ người giữ đất
Chớp bên đường như một ánh sao nâu.

Phương ấy dài ngút ngút Cà Mau
Nơi trắng sóng, lá rừng xanh ngắt ngắt
Ôi phương ấy ở đâu tôi cũng gặp
Hát vô bờ chữ Đất, lá cây ơi!

Phương ấy còn ở mãi trong tôi
Ngỡ nâng lấy tay mình, ngỡ như người biết nói
Phương ấy ơi! Suốt đời như dấu hỏi
Trên hai vai tuổi trẻ - trước chân trời.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]