Đăng ngày 05/03/2026 19:03, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi
tôn tiền tử vào 05/03/2026 20:02, số lượt xem: 144
Mùng một Tết con xuất hành mừng tuổi mẹ
hơn sáu chục năm, mẹ vẫn tuổi ba ba
vuông đất hẹp mẹ nằm hiu quạnh quá
cỏ rồi bời nhần nhận đắng sương sa
nơi mẹ nằm, xung quanh toàn người lạ
ai cũng tuổi cao, về cõi khi già
riêng chỉ mẹ mất thời xanh trẻ
mái tóc xanh mươn mướt buông xoà
sáu mươi năm, thăm thẳm những ngày xa
tấm bia đá phai màu bạc phếch
con bây giờ đã sang tuổi bảy ba
tóc pha sương, thân lùn đi đôi khấc
đời chẳng có gì, chỉ toàn thấy mất
vàng bạc không, cũng chẳng tài ba...
bao lì xì, hình chú mèo đỏ gấc
con kính dâng...
sao mẹ mãi chẳng cầm?
ĐIỀU GÌ SẼ ĐẾN
Điều gì sẽ đến với ngày mai?
Ai nào biết được, mặc... ai biết!
Chỉ biết đang sống giữa hôm nay
Yêu một chút, lửa nồng thêm một chút
Giận hờn theo mấy cánh cò bay
Thế là xong một kiếp đoạ đày.
Dù đất này dại ngây thêm nữa
Thây kệ đi, ta cứ thả mình say
Như từng say một thời đổ quán
Cơn mê cuồng đến độ xiêu đình.
Từ nay yêu em bằng “ăng-ten cảnh giác”
Để hồn mình không vẩn đục bình minh.
Em cứ việc trống chiêng, phách lác
Cờ xí, loa vang hẹp lối đi về
Nhưng chớ tham và gần thêm kẻ ác
Ta đành lòng tạ lỗi với kiếm cung
Tạ lỗi cả súng trường, đại bác
Đã xếp nằm im trong bảo tàng...
Nếu em vẫn chung cà kheo với giặc!
20/2/2021
LÂU RỒI CHẲNG THIẾT
Lâu rồi chẳng thiết nghĩ suy
Chẳng Tam Đảo, cả Ba Vì cũng không
Mặc thây sông Đuống, sông Hồng
Kệ xừ trống phách, đám đông hề chèo
“Chúng dân” đây đó tre pheo
Đèn lồng phướn chéo giăng treo rợp rừng
Tiền hô hậu ủng tưng bừng
Sâm banh yến tiệc, lẫy lừng dưới trên
Người xuôi xuống, kẻ ngược lên
Kẻ khoe gió bấc, người khen gió nồm
Ra về tay xách nách ôm
Quà con, quà vợ, quà “bơm”... nhân tình
Phô ra muôn thứ dị hình
Bò trâu cứ việc nai lưng cày bừa
Trả nợ sớm, trả nợ trưa
Trả nợ nắng, trả nợ mưa mấy đời
Trả nợ đất, trả nợ trời
Ở đâu số kiếp khiếp người vậy thay?
Cuối tháng 1/2021
NHỮNG NGÀY CUỐI THÁNG CHẠP
Những ngày cuối tháng Chạp sao mà rét?
Rùa Hồ Gươm chết thối mới nổi lên
Sa Pa tuyết, Mẫu Sơn trắng tuyết
Ba Vì băng, Tam Đảo cũng đóng băng.
Băng vón cục Nghệ An, Hà Tĩnh
Sắp Tết rồi mà trời đất thích đùa dai
Đã rét căm căm, lại mưa trút nước
Vía hồn chủng chẳng suốt ngày đông.
Anh chẳng ước, chẳng mơ băng với tuyết
Vì kiếp này đời đã suốt tuyết băng
Tuyết băng kia từ phương trời Bắc
Cứ dồn về lạnh buốt hồn anh?
Ngày 28/1/2016
VỪNG ƠI MỞ CỬA RA
Cánh cửa mở ra, cánh cửa khép vào
Vẫn là cái cửa đi muôn thuở
Mở ra một khoảng trời đảo chao
Gió lọt vào, cùng mắt ai nhòm ngó?
Ta của ngày xưa hay ta của hôm nay?
Mà cứ mãi xê đi dịch lại
Bước tiến bước lùi cuống quýt mịt ngày
Chẳng biết được bao giờ tới đích.
Cửa mở phía đông hay mở phía tây
Cũng chỉ là những cánh cửa vào ra hình chữ nhật
Chật chội đêm đêm, chật chội mây bay
Luẩn quẩn loanh quanh trong mộng hão.
Mây như trêu, gió mãi cợt đùa
Làm ta nghĩ về một câu thần chú:
“Vừng ơi mở cửa ra
Vừng ơi mở cửa ra...!”
30/5/2017
HXH
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Trả lời
ĐIỀU GÌ SẼ ĐẾN
Điều gì sẽ đến với ngày mai?
Ai nào biết được, mặc... ai biết!
Chỉ biết đang sống giữa hôm nay
Yêu một chút, lửa nồng thêm một chút
Giận hờn theo mấy cánh cò bay
Thế là xong một kiếp đoạ đày.
Dù đất này dại ngây thêm nữa
Thây kệ đi, ta cứ thả mình say
Như từng say một thời đổ quán
Cơn mê cuồng đến độ xiêu đình.
Từ nay yêu em bằng “ăng-ten cảnh giác”
Để hồn mình không vẩn đục bình minh.
Em cứ việc trống chiêng, phách lác
Cờ xí, loa vang hẹp lối đi về
Nhưng chớ tham và gần thêm kẻ ác
Ta đành lòng tạ lỗi với kiếm cung
Tạ lỗi cả súng trường, đại bác
Đã xếp nằm im trong bảo tàng...
Nếu em vẫn chung cà kheo với giặc!
20/2/2021
LÂU RỒI CHẲNG THIẾT
Lâu rồi chẳng thiết nghĩ suy
Chẳng Tam Đảo, cả Ba Vì cũng không
Mặc thây sông Đuống, sông Hồng
Kệ xừ trống phách, đám đông hề chèo
“Chúng dân” đây đó tre pheo
Đèn lồng phướn chéo giăng treo rợp rừng
Tiền hô hậu ủng tưng bừng
Sâm banh yến tiệc, lẫy lừng dưới trên
Người xuôi xuống, kẻ ngược lên
Kẻ khoe gió bấc, người khen gió nồm
Ra về tay xách nách ôm
Quà con, quà vợ, quà “bơm”... nhân tình
Phô ra muôn thứ dị hình
Bò trâu cứ việc nai lưng cày bừa
Trả nợ sớm, trả nợ trưa
Trả nợ nắng, trả nợ mưa mấy đời
Trả nợ đất, trả nợ trời
Ở đâu số kiếp khiếp người vậy thay?
Cuối tháng 1/2021
NHỮNG NGÀY CUỐI THÁNG CHẠP
Những ngày cuối tháng Chạp sao mà rét?
Rùa Hồ Gươm chết thối mới nổi lên
Sa Pa tuyết, Mẫu Sơn trắng tuyết
Ba Vì băng, Tam Đảo cũng đóng băng.
Băng vón cục Nghệ An, Hà Tĩnh
Sắp Tết rồi mà trời đất thích đùa dai
Đã rét căm căm, lại mưa trút nước
Vía hồn chủng chẳng suốt ngày đông.
Anh chẳng ước, chẳng mơ băng với tuyết
Vì kiếp này đời đã suốt tuyết băng
Tuyết băng kia từ phương trời Bắc
Cứ dồn về lạnh buốt hồn anh?
Ngày 28/1/2016
VỪNG ƠI MỞ CỬA RA
Cánh cửa mở ra, cánh cửa khép vào
Vẫn là cái cửa đi muôn thuở
Mở ra một khoảng trời đảo chao
Gió lọt vào, cùng mắt ai nhòm ngó?
Ta của ngày xưa hay ta của hôm nay?
Mà cứ mãi xê đi dịch lại
Bước tiến bước lùi cuống quýt mịt ngày
Chẳng biết được bao giờ tới đích.
Cửa mở phía đông hay mở phía tây
Cũng chỉ là những cánh cửa vào ra hình chữ nhật
Chật chội đêm đêm, chật chội mây bay
Luẩn quẩn loanh quanh trong mộng hão.
Mây như trêu, gió mãi cợt đùa
Làm ta nghĩ về một câu thần chú:
“Vừng ơi mở cửa ra
Vừng ơi mở cửa ra...!”
30/5/2017
HXH
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Trả lời
ĐIỀU GÌ SẼ ĐẾN
Điều gì sẽ đến với ngày mai?
Ai nào biết được, mặc... ai biết!
Chỉ biết đang sống giữa hôm nay
Yêu một chút, lửa nồng thêm một chút
Giận hờn theo mấy cánh cò bay
Thế là xong một kiếp đoạ đày.
Dù đất này dại ngây thêm nữa
Thây kệ đi, ta cứ thả mình say
Như từng say một thời đổ quán
Cơn mê cuồng đến độ xiêu đình.
Từ nay yêu em bằng “ăng-ten cảnh giác”
Để hồn mình không vẩn đục bình minh.
Em cứ việc trống chiêng, phách lác
Cờ xí, loa vang hẹp lối đi về
Nhưng chớ tham và gần thêm kẻ ác
Ta đành lòng tạ lỗi với kiếm cung
Tạ lỗi cả súng trường, đại bác
Đã xếp nằm im trong bảo tàng...
Nếu em vẫn chung cà kheo với giặc!
20/2/2021
LÂU RỒI CHẲNG THIẾT
Lâu rồi chẳng thiết nghĩ suy
Chẳng Tam Đảo, cả Ba Vì cũng không
Mặc thây sông Đuống, sông Hồng
Kệ xừ trống phách, đám đông hề chèo
“Chúng dân” đây đó tre pheo
Đèn lồng phướn chéo giăng treo rợp rừng
Tiền hô hậu ủng tưng bừng
Sâm banh yến tiệc, lẫy lừng dưới trên
Người xuôi xuống, kẻ ngược lên
Kẻ khoe gió bấc, người khen gió nồm
Ra về tay xách nách ôm
Quà con, quà vợ, quà “bơm”... nhân tình
Phô ra muôn thứ dị hình
Bò trâu cứ việc nai lưng cày bừa
Trả nợ sớm, trả nợ trưa
Trả nợ nắng, trả nợ mưa mấy đời
Trả nợ đất, trả nợ trời
Ở đâu số kiếp khiếp người vậy thay?
Cuối tháng 1/2021
NHỮNG NGÀY CUỐI THÁNG CHẠP
Những ngày cuối tháng Chạp sao mà rét?
Rùa Hồ Gươm chết thối mới nổi lên
Sa Pa tuyết, Mẫu Sơn trắng tuyết
Ba Vì băng, Tam Đảo cũng đóng băng.
Băng vón cục Nghệ An, Hà Tĩnh
Sắp Tết rồi mà trời đất thích đùa dai
Đã rét căm căm, lại mưa trút nước
Vía hồn chủng chẳng suốt ngày đông.
Anh chẳng ước, chẳng mơ băng với tuyết
Vì kiếp này đời đã suốt tuyết băng
Tuyết băng kia từ phương trời Bắc
Cứ dồn về lạnh buốt hồn anh?
Ngày 28/1/2016
VỪNG ƠI MỞ CỬA RA
Cánh cửa mở ra, cánh cửa khép vào
Vẫn là cái cửa đi muôn thuở
Mở ra một khoảng trời đảo chao
Gió lọt vào, cùng mắt ai nhòm ngó?
Ta của ngày xưa hay ta của hôm nay?
Mà cứ mãi xê đi dịch lại
Bước tiến bước lùi cuống quýt mịt ngày
Chẳng biết được bao giờ tới đích.
Cửa mở phía đông hay mở phía tây
Cũng chỉ là những cánh cửa vào ra hình chữ nhật
Chật chội đêm đêm, chật chội mây bay
Luẩn quẩn loanh quanh trong mộng hão.
Mây như trêu, gió mãi cợt đùa
Làm ta nghĩ về một câu thần chú:
“Vừng ơi mở cửa ra
Vừng ơi mở cửa ra...!”
30/5/2017
HXH
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Trả lời
ĐIỀU GÌ SẼ ĐẾN
Điều gì sẽ đến với ngày mai?
Ai nào biết được, mặc... ai biết!
Chỉ biết đang sống giữa hôm nay
Yêu một chút, lửa nồng thêm một chút
Giận hờn theo mấy cánh cò bay
Thế là xong một kiếp đoạ đày.
Dù đất này dại ngây thêm nữa
Thây kệ đi, ta cứ thả mình say
Như từng say một thời đổ quán
Cơn mê cuồng đến độ xiêu đình.
Từ nay yêu em bằng “ăng-ten cảnh giác”
Để hồn mình không vẩn đục bình minh.
Em cứ việc trống chiêng, phách lác
Cờ xí, loa vang hẹp lối đi về
Nhưng chớ tham và gần thêm kẻ ác
Ta đành lòng tạ lỗi với kiếm cung
Tạ lỗi cả súng trường, đại bác
Đã xếp nằm im trong bảo tàng...
Nếu em vẫn chung cà kheo với giặc!
20/2/2021
LÂU RỒI CHẲNG THIẾT
Lâu rồi chẳng thiết nghĩ suy
Chẳng Tam Đảo, cả Ba Vì cũng không
Mặc thây sông Đuống, sông Hồng
Kệ xừ trống phách, đám đông hề chèo
“Chúng dân” đây đó tre pheo
Đèn lồng phướn chéo giăng treo rợp rừng
Tiền hô hậu ủng tưng bừng
Sâm banh yến tiệc, lẫy lừng dưới trên
Người xuôi xuống, kẻ ngược lên
Kẻ khoe gió bấc, người khen gió nồm
Ra về tay xách nách ôm
Quà con, quà vợ, quà “bơm”... nhân tình
Phô ra muôn thứ dị hình
Bò trâu cứ việc nai lưng cày bừa
Trả nợ sớm, trả nợ trưa
Trả nợ nắng, trả nợ mưa mấy đời
Trả nợ đất, trả nợ trời
Ở đâu số kiếp khiếp người vậy thay?
Cuối tháng 1/2021
NHỮNG NGÀY CUỐI THÁNG CHẠP
Những ngày cuối tháng Chạp sao mà rét?
Rùa Hồ Gươm chết thối mới nổi lên
Sa Pa tuyết, Mẫu Sơn trắng tuyết
Ba Vì băng, Tam Đảo cũng đóng băng.
Băng vón cục Nghệ An, Hà Tĩnh
Sắp Tết rồi mà trời đất thích đùa dai
Đã rét căm căm, lại mưa trút nước
Vía hồn chủng chẳng suốt ngày đông.
Anh chẳng ước, chẳng mơ băng với tuyết
Vì kiếp này đời đã suốt tuyết băng
Tuyết băng kia từ phương trời Bắc
Cứ dồn về lạnh buốt hồn anh?
Ngày 28/1/2016
VỪNG ƠI MỞ CỬA RA
Cánh cửa mở ra, cánh cửa khép vào
Vẫn là cái cửa đi muôn thuở
Mở ra một khoảng trời đảo chao
Gió lọt vào, cùng mắt ai nhòm ngó?
Ta của ngày xưa hay ta của hôm nay?
Mà cứ mãi xê đi dịch lại
Bước tiến bước lùi cuống quýt mịt ngày
Chẳng biết được bao giờ tới đích.
Cửa mở phía đông hay mở phía tây
Cũng chỉ là những cánh cửa vào ra hình chữ nhật
Chật chội đêm đêm, chật chội mây bay
Luẩn quẩn loanh quanh trong mộng hão.
Mây như trêu, gió mãi cợt đùa
Làm ta nghĩ về một câu thần chú:
“Vừng ơi mở cửa ra
Vừng ơi mở cửa ra...!”
30/5/2017
HXH
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Trả lời
ĐIỀU GÌ SẼ ĐẾN
Điều gì sẽ đến với ngày mai?
Ai nào biết được, mặc... ai biết!
Chỉ biết đang sống giữa hôm nay
Yêu một chút, lửa nồng thêm một chút
Giận hờn theo mấy cánh cò bay
Thế là xong một kiếp đoạ đày.
Dù đất này dại ngây thêm nữa
Thây kệ đi, ta cứ thả mình say
Như từng say một thời đổ quán
Cơn mê cuồng đến độ xiêu đình.
Từ nay yêu em bằng “ăng-ten cảnh giác”
Để hồn mình không vẩn đục bình minh.
Em cứ việc trống chiêng, phách lác
Cờ xí, loa vang hẹp lối đi về
Nhưng chớ tham và gần thêm kẻ ác
Ta đành lòng tạ lỗi với kiếm cung
Tạ lỗi cả súng trường, đại bác
Đã xếp nằm im trong bảo tàng...
Nếu em vẫn chung cà kheo với giặc!
20/2/2021
LÂU RỒI CHẲNG THIẾT
Lâu rồi chẳng thiết nghĩ suy
Chẳng Tam Đảo, cả Ba Vì cũng không
Mặc thây sông Đuống, sông Hồng
Kệ xừ trống phách, đám đông hề chèo
“Chúng dân” đây đó tre pheo
Đèn lồng phướn chéo giăng treo rợp rừng
Tiền hô hậu ủng tưng bừng
Sâm banh yến tiệc, lẫy lừng dưới trên
Người xuôi xuống, kẻ ngược lên
Kẻ khoe gió bấc, người khen gió nồm
Ra về tay xách nách ôm
Quà con, quà vợ, quà “bơm”... nhân tình
Phô ra muôn thứ dị hình
Bò trâu cứ việc nai lưng cày bừa
Trả nợ sớm, trả nợ trưa
Trả nợ nắng, trả nợ mưa mấy đời
Trả nợ đất, trả nợ trời
Ở đâu số kiếp khiếp người vậy thay?
Cuối tháng 1/2021
NHỮNG NGÀY CUỐI THÁNG CHẠP
Những ngày cuối tháng Chạp sao mà rét?
Rùa Hồ Gươm chết thối mới nổi lên
Sa Pa tuyết, Mẫu Sơn trắng tuyết
Ba Vì băng, Tam Đảo cũng đóng băng.
Băng vón cục Nghệ An, Hà Tĩnh
Sắp Tết rồi mà trời đất thích đùa dai
Đã rét căm căm, lại mưa trút nước
Vía hồn chủng chẳng suốt ngày đông.
Anh chẳng ước, chẳng mơ băng với tuyết
Vì kiếp này đời đã suốt tuyết băng
Tuyết băng kia từ phương trời Bắc
Cứ dồn về lạnh buốt hồn anh?
Ngày 28/1/2016
VỪNG ƠI MỞ CỬA RA
Cánh cửa mở ra, cánh cửa khép vào
Vẫn là cái cửa đi muôn thuở
Mở ra một khoảng trời đảo chao
Gió lọt vào, cùng mắt ai nhòm ngó?
Ta của ngày xưa hay ta của hôm nay?
Mà cứ mãi xê đi dịch lại
Bước tiến bước lùi cuống quýt mịt ngày
Chẳng biết được bao giờ tới đích.
Cửa mở phía đông hay mở phía tây
Cũng chỉ là những cánh cửa vào ra hình chữ nhật
Chật chội đêm đêm, chật chội mây bay
Luẩn quẩn loanh quanh trong mộng hão.
Mây như trêu, gió mãi cợt đùa
Làm ta nghĩ về một câu thần chú:
“Vừng ơi mở cửa ra
Vừng ơi mở cửa ra...!”
30/5/2017
HXH
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Trả lời
THẾ LÀ LÃO ĐÃ U90
“Thía” là đã U90
Vẫn ăn rất khoẻ, vẫn cười rất to
Sáng xơi ngon bát phở bò
Trưa thì cơm bụi, chả giò một mâm.
Cuối chiều đệm bát tái gân
Buổi tối bia rượu đến gần nửa đêm
Ra về chân bước say mềm
Lẩy bà lẩy bẩy suýt quên đường về.
Hai “em” gối trắng nằm kề
Nghe anh lẩm bẩm nói mê từng tràng
Chắc lòng “em” cũng hoang mang
Vẫn im thin thít, sẵn sàng “chiều anh”.
Khi buồn đọc thơ Bảo Sinh
Xem Sinh cúng chó, cúng vong hồn mèo
Nhà văn nhà báo ăn theo
Chục mâm lộc chó lộc mèo sạch trơn.
Đời còn ý nghĩa gì hơn
Được tinh tướng, được giận hờn linh tinh
Phen này anh chơi hết mình
Lên cung trăng chụp ít hình về khoe!
03/03
HXH
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.