Chon von một đỉnh vọng phu
Trời thu mấy trượng, bể thu mấy trùng
Tiết thu trung, đã về quá nửa
Nguyệt một vừng, sáng sủa mười phân
Rì rì nấm mọc đầy sân
Lầu cao mấy trượng đòi lần gấm phong
Một bầu nồng ba nghìn thế giới
Cung Quảng Hàn bóng mới loè ra
Làu làu chẳng bám chút nhơ
Bốn bề bằng một, ai ngờ rằng đêm
Gió cung thiềm mảy hơi thoảng đến
Lựa khúc nghê uyển chuyển Hằng Nga
Long Thành thấy đã truyền ngoa
Xanh kia mấy trượng, dễ hoà khá lên
Dưới lẫn trên làn băng vằng vặc
Cùng xanh xanh một thức tầy nhau
Dù không điểm nhạn thuyền câu
Hay đâu là nước, hay đâu là trời
Khói hơi hơi ngàn lau lác đác
Non ba cần cò ác cùng bay
Thu bao ảo não người thay
Đã chuông quán bắc lại chày thành nam


Nguồn: Việt Nam thi văn hợp tuyển, Dương Quảng Hàm, Bộ Quốc gia Giáo dục xuất bản, Hà Nội, 1951