Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi Ngọc Anh Lê vào 16/02/2013 19:01, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 13/07/2013 21:44

Cây nến nhỏ
Toả rạng ngời khát vọng
Thắp hết mình
Khắc khoải
Chờ mong

Mắt nến đỏ chong chong
Rồi cũng đến một ngày kia nhắm lại
Một ngày kia lụi tắt
Sắp nến tàn lạnh ngắt
Người ta quên thân nến đã hư vô

Nhưng từ trong hư vô
Nến vẫn muốn được tự mình toả sáng
Vẫn muốn được tự mình toả sáng
Tấm thân còm
Vắt kiệt
Để đam mê
Dù có thể
Không giống như kiếp nến
Người ra đi
Có bao giờ ngoảnh lại
Có bao giờ khắc khoải
Có biết rằng thương nhớ vẫn đâu đây?

Hạt mưa vẫn lây phây
Cây nến nhỏ đẩy mùa đông lùi lại
Chút ấm áp dịu đi ngàn tê tái
Sao thèm thế một bờ vai vững chãi
Tựa vào mình
          tan chảy
                  đến hư vô.


Hà Nội, 8/2008
Nguồn: Báo "Khoa học và đời sống", (Tháng 8/2008)