Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Đức
2 bài trả lời: 2 bản dịch
Từ khoá: mùa hè (85)

Đăng bởi Minh Sơn Lê vào 25/03/2021 14:05

Sommer ward alt...

Sommer ward alt und müd,
Läßt sinken die grausamen Hände,
Blickt leer übers Land.
Es ist nun zu Ende,
Er hat sein Feuer versprüht,
Seine Blumen verbrannt.

So geht es allen. Am Ende
Blicken wir müd zurück,
Hauchen fröstelnd in leere Hände,
Zweifeln, ob je ein Glück,
Je eine Tat gewesen.
Weit liegt unser Leben zurück,
Blass wie Märchen, die wir gelesen.

Einst hat Sommer den Frühling erschlagen,
Hat sich jünger und stärker gewußt.
Nun nickt er und lacht. In diesen Tagen
Sinnt er auf eine ganz neue Lust:
Nichts mehr wollen, allem entsagen,
Hinsinken und die blassen
Hände dem kalten Tode lassen,
Nichts mehr hören noch sehen,
Einschlafen... erlöschen... vergehen...

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Mùa hè oi ả khô khan
Bàn tay khắc nghiệt thời gian cũng tàn
Chiếu trên mảnh đất khô cằn
Giờ đây đã hết,
tuôn tràn lửa thiêu,
đốt cho hoa lá rã rời.

Rồi, mùa hạ cũng xa người
Cuối cùng còn lại chỉ hơi thở mòn
Thở vào tay trắng run run
Nghi ngờ biết liệu đã từng có không
làm cho hạnh phúc trong lòng.
Đời ta sao vẫn mênh mông xa vời,
nhạt nhoà như cổ tích thôi.

Xuân vào cõi chết khi trời hạ sang
Trẻ trung với nhựa sống tràn
Giờ đây gật mặt khua vang tiếng cười
Nghĩ về khát vọng mới tươi
Không cần chi nữa, để rồi buông tay,
Chìm vào trong ánh nhạt phai
Bàn tay lạnh lẽo,
Tai không nghe gì
Chìm vào giấc ngủ... thiên thu...


Bài thơ lục bát dựa theo bản dịch tiếng Anh từ nguyên bản tiếng Đức của dịch giả Sarah Rose.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Sarah Rose

Summer has grown old...

Summer has grown old and weary,
lets its cruel hands sink,
gazes emptily across the land.
It has come to an end,
it has spread its fire,
burned its flowers.

So it goes with everyone. In the end,
we look back wearily,
breathing into empty hands with a shiver,
doubting whether there has ever been
any happiness, any action.
Our lives lie far behind,
faded like fairy tales we read.

Once summer struck spring dead,
knew itself to be younger and stronger.
Now it nods and laughs. In these days,
it ponders over a whole new desire:
to want nothing more, to renounce everything,
to sink down and leave its pale
hands to cold death,
to see and hear nothing more,
to fall sleep... die out... pass away...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời