Trong lạnh lẽo mùa đông, nơi những đêm tối khóc than và rên rỉ,
một cơn bão theo đuổi tôi.

Từ đồi Golgotha bầy quạ quang quác bay đi.

Ở đâu đó xảy ra nhiều sự dữ.—
Trên các thành phố của con người
hết thảy đều chập chờn trong vươn cánh âm u.

Đức Chúa nhân từ đã chận cửa nhà trời
và khóc.

Trăng hấp hối; gương mặt trăng nhăn nhó vì những cực hình.

«Trăng đã chết!»,
có ai đó nói, rồi thắp một ngọn đèn điện
và bắt đầu trửng giỡn như người điên.

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé